MS 02: “Tây du ký” của Nhi

Tôi tên là Hưng, mẹ đặt cho cái tên rất hay, Nguyễn Phúc Bảo Hưng, bởi tôi mang dòng máu hoàng tộc.

Tôi là con cháu Nguyễn Phúc Ánh, đời thứ bảy, ngang hàng với Bảo Long, con của Bảo Đại, vị Hoàng đế cuối cùng của Triều Nguyễn.

Nhưng mọi người gọi tôi là Cu Nhi, và tôi thì tự xưng là Nhi. Năm tôi lên 9, mẹ dắt tôi sang Mỹ. Tôi chưa đến nước Mỹ bao giờ, nhưng mẹ đã sống ở đó vài năm cùng với chị Hương nên tôi chỉ biết là Mỹ ở nơi nào đó xa xôi lắm, và ngày đêm thì ngược lại với cái xóm nhỏ ngoại thành Hà Nội, nơi tôi sinh ra và ở đó đến năm lên 9.

nhi-3Nguyễn Phúc Bảo Hưng trong chuyến hành trình nước Mỹ. Ảnh Minh Phương

Chuẩn bị cho chuyến đi này, tôi đòi bố cho ăn đủ thứ vì sợ sang Mỹ sẽ không có gì để ăn. Chuyến bay của tôi vào lúc nửa đêm. Cả nhà tiễn tôi lên đường, bác Liên, chị Hằng, anh Bình, bà ngoại và bố. Sân bay Nội Bài với tôi lần này thật khác.

Tôi đã nhiều lần chạy nhẩy trên các cầu thang máy mỗi lần đón mẹ về, rồi tiễn mẹ và chị Hương trở lại nước Mỹ. Nhưng lần này, đó là nơi tôi được đi. Khi bước qua cửa an ninh để làm thủ tục, tôi thấy mẹ bận bịu với giấy tờ.

Tôi chạy loanh quanh hỏi mẹ: “Mẹ thấy có cần thiết phải ra nói với bố và mọi người là Nhi sẽ viết thư mỗi ngày không nhỉ?” Mẹ bảo: “Bây giờ không ra được nữa rồi vì mình đã vào khu vực kiểm soát giấy tờ xuất nhập cảnh”.

Tôi chạy loăng quăng trong căn phòng rộng mênh mông, chỉ có các chú mặc áo đồng phục đứng đó. Tôi đã chạy vụt qua cửa chỉ vì tò mò. Khi có người bảo: “Này, ông tướng định vượt biên trái phép hả?” tôi mới trở ra để chờ làm xong thủ tục. Vào đến phòng chờ mới có 11 giờ 30 mà chuyến bay là 12 giờ 40.

Tôi đếm từng giây để được lên máy bay. Tôi nóng lòng lắm, cứ hỏi mẹ liên tục mấy giờ rồi. Cuối cùng thì cũng đến giờ phút tôi mong đợi. Bước chân vào cửa máy bay, tôi chào mấy cô chiêu đãi viên xinh đẹp bằng tiếng Anh.

Tìm đến chỗ ngồi gần cửa sổ, tôi khoan khoái mở rèm, ngắm bầu trời đêm đen thẫm. Hình như tôi bay trên đại dương mênh mông. Chỉ có một ngôi sao nhấp nhánh trong đêm (sau này mẹ bảo tôi mới biết đó là ngọn đèn ở cánh máy bay).

Máy điều hòa mát lạnh làm tôi thấy dễ chịu, nó khác hẳn không khí Hà Nội nóng bức trong những ngày hè, ngồi đâu cũng nóng. Tôi cứ loay hoay quanh chỗ ngồi của mình, ngắm biển, ngắm trời. Máy bay trôi về hướng mặt trời mọc nên chỉ 4 giờ sáng giờ Hà Nội, tôi đã thấy bình minh lên từ phía đường chân trời. Ánh sáng mặt trời chói lòa soi rõ cả một biển mây tôi đang trôi bồng bềnh trên đó. Tôi vui thích, say sưa ngắm bình minh. Thật diệu kỳ là tôi bay trên mây.

Tôi lay gọi mẹ, muốn được nói chuyện và hỏi mẹ biết bao điều mà mẹ thì cứ ngủ li bì. Cuối cùng máy bay cũng hạ cánh xuống sân bay Incheon. Mẹ bảo phải bám chặt tay mẹ kẻo lạc. Trước khi lên đường, mẹ đã làm cho tôi một cái dây đeo có ghi tên và số điện thoại của mẹ phòng khi tôi bị lạc, người ta sẽ gọi cho mẹ. Nhưng mẹ vẫn sợ.

Tôi không cảm thấy đói, nhưng tôi ăn tất cả các món ăn họ mang đến. Món nào cũng ngon, cũng thích, tôi ăn vì tò mò chứ không phải vì đói. Tôi buồn tè, phải chạy tìm bằng được ngay chỗ Transfer. May quá, giải quyết rất nhanh. Bây giờ là nỗi khổ phải chờ đến giờ bay tiếp đi Atlanta. Chờ những 3 tiếng, lâu thế.

nhi-4Bảo Hưng cùng chị gái

Tôi chỉ mong được đi ngay. Mẹ lại lăn ra ngủ trên ghế phòng chờ, còn tôi thì khám phá cả một thế giới kỳ lạ khác hẳn những gì mà tôi đã biết. Máy bay đi Atlanta là một tòa nhà khổng lồ chứa đến hàng trăm người.

Trước mặt tôi là màn hình TV, có thể xem cartoon và chơi games, điều mà ở nhà tôi thường bị hạn chế. Tôi chọn được chỗ gần cửa sổ sau một hồi mẹ thương thuyết với những hành khách khác để mẹ con tôi được ngồi gần nhau.

Tôi lại mở cửa ngắm trời, ngắm đất, nhưng chỉ sau khi cất cánh một lúc họ bắt tôi đóng rèm để mọi người ngủ. Tôi thấy chẳng có gì hấp dẫn bằng TV. Nhưng động vào đâu cũng hỏng. Máy nào cũng có sự cố. Tôi lại buồn tè. May quá, vì thế mà tôi phát hiện ra một chỗ mới để khám phá: Toilet.

Tôi ra vào không biết bao nhiêu lần để học cách sử dụng, mở cửa, đóng cửa, giật nước. Toàn là những điều lạ kỳ, mắt thật tôi chưa thấy bao giờ. Chỉ có điều mỗi lần đi như thế tôi phải tháo dây an toàn rồi leo qua người mẹ và ông hành khách kế bên.

Tôi làm ông ấy khó chịu đến nỗi ông đòi đổi chỗ. Mặc dù tôi rất tiếc chỗ ngồi cạnh cửa sổ, nhưng phải có sự chọn lựa. Tôi đã chọn toilet. Tôi ngồi đó suốt 6 giờ còn lại của hành trình 14 tiếng bay từ Incheon đến Atlanta. Thức ăn trên máy bay và máy điều hòa làm tôi luôn mồm nói: “Nhi thích quá, Nhi dễ chịu quá”.

Có lẽ mặt tôi trông buồn cười lắm. Mỗi khi chiêu đãi viên đến mang đồ ăn, tôi ngay ngắn sửa soạn bàn ăn và hỏi: “How can I eat?” Mẹ bầy cho tôi cách dùng dao ăn, khăn ăn và cách ăn những món mà tôi thích. Thực ra món nào tôi cũng thích. Thỉnh thoảng tôi bấm nút gọi chiêu đãi viên đến để xin họ cốc nước cam. Sướng thật.

Lần đầu tiên đi máy bay, lại là một chuyến bay dài, chuyển máy bay 2 lần, toàn ở những sân bay lớn. Từ Nội Bài, đến Incheon, rồi Atlanta, và cuối cùng là Logan. Máy bay hạ cánh xuống Atlanta vào một buổi sáng. Nắng vàng nhè nhẹ, không khí lành lạnh của mùa thu. Hôm đó là ngày 2 tháng 9. Tôi hỏi mẹ: “Thế đây là nước Mỹ ạ?” Vậy là tôi thực sự đặt chân trên nước Mỹ.

Làm thủ tục nhập cảnh lâu đến mức tôi lại buồn tè đến không thể chịu nổi. Hàng dài khủng khiếp. Đến lượt hai mẹ con lên, tôi hết chịu nổi, đầu óc chỉ quanh quẩn chuyện tìm chỗ đi tè. Vậy mà cái ông hộ pháp da đen chẳng chịu hiểu gì cả. Mãi mới xong, thì lại đến thủ tục khai báo tiền nong, thủ tục chuyển hành lý.

Tôi thấy mẹ chạy trong sân bay rộng mênh mông, muốn giúp mẹ quá mà chẳng biết giúp cách nào. Từ cửa này sang cửa khác phải leo lên tàu mới tới nơi. Cuối cùng thì chúng tôi cũng đến được chỗ lên máy bay. Lúc này, tôi mới phát hiện ra một điều kỳ diệu của nước Mỹ. Đó là vending machine (máy bán nước giải khát và thức ăn nhẹ).

Tôi phát hiện ra những chiếc tủ to tướng đựng đầy nước ngọt, món khoái khẩu của tôi, nhất là khi tôi đang khát cháy cả họng. Hóa ra từ lúc ở Hà Nội cất cánh đến giờ đã hơn 24 giờ mà tôi không ngủ chút nào. Tôi thấy tủ đóng kín. Nhưng có một lỗ hổng phía dưới có ghi dòng chữ THANK YOU. Mẹ chạy táo tác tìm tôi khi tôi đang dí chặt mắt vào cái tủ kỳ diệu, bí hiểm đó.

Tôi hỏi mẹ đó là cái gì, mẹ cho biết đó là máy bán hàng, và mua cho tôi một chai coca cola. Mẹ cho tiền vào một khe hở, rồi bấm mã số của chai coca tôi thích, rồi bấm vài nút, một lúc sau, chai nước lăn từ đâu đó đến cái hốc có chữ Thank You.

Tôi cám ơn mẹ vô cùng. Tôi bảo: “Nước Mỹ sao lại hay đến vậy!” Máy bay từ Atlanta về Boston làm tôi thất vọng. Máy bay bé tí tẹo, tôi lại bị ngồi ở cuối máy bay, cửa sổ bị cánh quạt che lấp. Thức ăn không miễn phí, mà phải mua. Ai đời một gói bích quy bé bằng ngón tay giá 3 đô-la, nên dù đói lắm tôi cũng không dám đòi mẹ mua.

Mẹ bảo, về đến nhà sẽ được ăn bún măng chị Hương nấu. Sân bay Logan rộng mênh mông như sân bay Atlanta. Chúng tôi hạ cánh vào lúc 4 giờ chiều. Không ai đón chúng tôi cả. Hai mẹ con ra gọi taxi về nhà. Nhà cao tầng, phố phường rực rỡ trước mắt tôi. Tôi không ngủ trong suốt hành trình 30 tiếng.

Xe taxi đến một khu yên tĩnh, toàn cây xanh, tôi hỏi mẹ: “Đây là ngoại ô hả mẹ?” Mẹ bảo: “Không, đây là trung tâm của thành phố Cambridge, nhà mình ở đây.” Tôi sung sướng lao ra khỏi xe khi xe đỗ trước tòa nhà mặt phố, màu đỏ, ba tầng. Tôi định leo cầu thang như leo cầu thang căn nhà 3 tầng của mình trong Ngõ Lợn Giống.

Nhưng mẹ bảo không được vì căn hộ của mình chỉ là 1 phần 6 của ngôi nhà, tức là chỉ có một gian bên trái ở tầng 1. Tôi thất vọng tràn trề vì tại sao mẹ không nói trước là nhà mẹ bé thế. Tôi co ro trong căn phòng, vừa là phòng ngủ cho cả bốn người, vừa là phòng làm việc. Tôi hiểu, nước Mỹ là như thế. May mà sữa ở đây rất ngon, thời tiết thì dễ chịu, nắng mà không nóng. Tôi nghĩ có lẽ Boston gần Bắc cực nên khí hậu mát mẻ hơn nhiều. Hành trình đi về phía Tây của tôi là thế đấy.

Tôi đặt chân trên đất Mỹ chiều ngày 2 tháng 9, năm 2008, tôi tròn 9 tuổi 14 ngày. Thấm thoắt đã 6 năm qua đi. Từ một chú bé học lớp bốn, tôi đã thành cậu sinh viên trung học. Chiều cao của tôi tỉ lệ thuận với từng nhúm tóc bạc trên đầu mẹ. Tôi hiểu hành trình nước Mỹ của tôi nhẹ nhàng hơn nhiều so với hành trình của mẹ.

Mẹ phải giành học bổng và tạo cơ hội cho chị em tôi được đến đất này. Mẹ vừa đi học vừa đi làm để nuôi nấng, dạy dỗ hai chị em tôi. Nếu không có mẹ chắp cánh, chắc hẳn sẽ chẳng bao giờ tôi có được trải nghiệm “tây du kí” để chia sẻ cùng bạn đọc. Boston, Cambridge, Arlington, tháng 9/2008 – 2014.

Nguyễn Phúc Bảo Hưng

Người Nhật: Bị dẫm vào chân cũng… xin lỗi

Cũng chính vì cách nói năng tế nhị như vậy mà người Nhật rất hay xin lỗi. Đến bị người khác giẫm vào chân cũng xin lỗi!

Bài 1: Những điều ẩn giấu của ‘tảng băng’ Nhật Bản

LTS: Tuần Việt Nam giới thiệu kỳ thứ 2 trong loạt bài Những điều ít biết về nước Nhật của tác giả Tuấn Nhật.

Người Nhật thích tặng quà

Trong suốt cả năm, người Nhật có rất nhiều dịp để tặng quà bạn bè, người thân, lối xóm. Từ Năm mới, Tết bé gái, Tết bé trai, Lễ Obon (giống như rằm tháng 7 ở ta), Ngày kính lão, đến Sinh nhật Thiên Hoàng… Tặng quà đã trở thành một nét văn hoá đẹp không thể thiếu được của người Nhật.

Điều đáng chú ý là các món quà dù rất nhỏ thôi nhưng đều thiết thực, phù hợp với sở thích, công việc, tính cách của người nhận quà. Điều này thể hiện sự tế nhị, sâu sắc của người tặng quà. Nó chứng tỏ người tặng quà rất hiểu tâm lý, rất quan tâm đến người nhận quà.

Ví dụ bạn là một nhân viên văn phòng thì quà tặng cho bạn có thể là 1 cái bút, 1 quyển sổ, thậm chí có thể là một… hộp ghim. Còn nếu bạn là người bán hàng, rất có khả năng đó sẽ là một chiếc… ghế ngồi.

Ngày nay, tặng quà đã trở thành một nghệ thuật. Theo đó, ngành sản xuất đồ lưu niệm đã trở thành một ngành công nghiệp với doanh thu khổng lồ. Chỉ riêng bao bì, giấy gói đã khiến các nhà sản xuất kiếm bộn tiền. Vì, cho dù là quà to, quà nhỏ đều được gói gém cẩn thận, kỹ càng và đầy chất mỹ thuật. Nhiều khi nhận những món quà dù rất nhỏ nhưng người ta trân trọng giữ lại cả giấy gói chỉ vì lý do đơn giản là giấy gói đẹp quá.

Nhật Bản, Tokyo, tặng quà, lịch sự, mặt trời mọc, hoa anh đào

Cách cúi chào trong giao tiếp của người Nhật

Người Nhật có khẩu vị đa dạng

Người Nhật Bản rất sành ăn. Đó là điều phải khẳng định ngay từ đầu. Phần lớn các món ăn Nhật Bản đều ngon. Tất nhiên, nếu chưa quen thì quả thật là khó ăn. Các món ăn Nhật Bản hoàn toàn mang phong vị sứ Hoa Anh Đào, không lẫn vào đâu được, vô cùng độc đáo.

Thế nhưng, người Nhật lại rất dễ dàng quen với món ăn của các dân tộc khác, kể cả những món khó ăn nhất, ví dụ nước mắm hay mắm tôm của Việt Nam. Nếu bạn đến Tokyo, bạn sẽ thấy ở khu Ueno (một trong những trung tâm buôn bán lớn của thủ đô) bạn sẽ thấy nước mắm, mắm tôm, phở… của Việt Nam được bày bán nhan nhản.

Điều thú vị là người Nhật ăn các món ăn nước ngoài và cảm thấy ngon một cách thật sự, ăn đúng kiểu hưởng thụ chứ không phải chỉ khen vì lịch sự, ăn lấy lệ một hai miếng rồi bỏ. Ở các thành phố lớn của Nhật Bản có thể tìm thấy món ăn của bất cứ nước nào, từ Trung Hoa, Hàn Quốc, Campuchia, Việt Nam, Italy… và cả của các nước Ả rập. Quán nào quán nấy, đông khách nườm nượp.

Trong khi đó, không phải bất cứ người nước ngoài nào cũng có thể quen được các món ăn truyền thống của Nhật Bản như Sushi (cá sống đặt lên trên một miếng cơm), Sashimi (cá sống), Natto (một loại đậu hạt được ủ men thối, có mùi khó ngửi) hoặc canh Miso (một loại canh tương), v.v…

Với khẩu vị rộng như vậy, có thể nói người Nhật sung sướng nhất trên đời. Bởi, xét cho cùng, trong tứ khoái, ẩm thực luôn đứng hàng đầu.

Người Nhật có lối khen chê, ứng xử giao tiếp độc đáo

Nếu giao tiếp với người Nhật bạn sẽ liên tục được nghe những câu trầm trồ đại loại như “sugoi desu ne” (tạm dịch là siêu thế), “saikoh desu ne” (tuyệt vời nhỉ) hoặc “inshyobukai ne” (thật là ấn tượng)… Thế nhưng, thế nào là siêu, tuyệt vời, ấn tượng… thì phải từ từ mới hiểu.

Bởi, siêu và ấn tượng cũng có năm bảy đường khác nhau. Họ có thể trầm trồ thán phục khi người nước khác lần đầu tiên chế tạo được một thứ mà tại Nhật Bản đã có từ lâu. Thông thường người Nhật chỉ có khen chứ chẳng bao giờ chê bai, còn nếu có chê thì cũng rất nhẹ nhàng.

Ví dụ như: “Ôi! Cái này đẹp thế. Nếu mà có thêm chi tiết này thì còn đẹp nữa ấy nhỉ“. Hoặc: “Chị mặc cái áo này đẹp đấy. Nhưng tôi thấy màu xanh sẽ hợp với chị hơn.“, v.v… Bạn cũng cần cảnh giác khi nghe một lời khen như sau: “Anh đã cố gắng hết sức mình. Như thế là rất tốt. Chắc chắn lần sau anh sẽ thành công hơn!“. Đấy là khen hay chê thì phải trong từng ngữ cảnh mới hiểu được.

Cũng chính vì cách nói năng tế nhị như vậy mà người Nhật rất hay xin lỗi. Hơi một tý là xin lỗi. Bắt tay cũng xin lỗi, đi vượt qua người lạ cũng xin lỗi, ngồi xuống cạnh người khác trong rạp hát cũng xin lỗi. Mình ngủ gật trên tàu, xe cũng xin lỗi người ngồi bên cạnh. Đưa danh thiếp cho người khác cũng xin lỗi. Đến bị người khác dẫm vào chân cũng xin lỗi! Cứ như chính mình có lỗi khi để chân ở đó khiến người khác dẫm vào gây khó xử cho người ta vậy…

Muôn vàn câu xin lỗi trong một ngày của người Nhật. Âu cũng là biểu hiện của triết lý “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân” vậy.

Nhật Bản, Tokyo, tặng quà, lịch sự, mặt trời mọc, hoa anh đào

Món Sushi độc đáo trong ẩm thực Nhật

Người Nhật nhiều sáng kiến

Điều này, chắc chắn ai cũng sẽ tán đồng. Thực tế chứng minh rất nhiều ứng dụng, phát minh khoa học đều do người Nhật làm ra. Ngay trong cuộc sống thường ngày của chúng ta cũng đều có bóng dáng của những sáng kiến Nhật Bản.

Ví dụ như việc phân loại rác đang được thí điểm tại Hà Nội chẳng hạn. Ở Nhật người ta đã làm từ rất lâu và hiệu quả, ích lợi vô cùng to lớn. Với cách làm này, rác thực sự là nguồn tài nguyên quý giá.

Một sáng kiến độc đáo nữa của người Nhật là món mỳ ăn liền. Đến nay, nó đã trở thành thứ không thiếu được trong thực đơn hàng ngày của nhiều người trên thế giới, không phân biệt quốc tịch, tuổi tác.

Những tấm dán phát nhiệt đúng hiệu Made in Japan cũng là một sáng kiến hữu ích. Chỉ cần có 1~2 tấm dán này dán vào lưng, ngực thì bạn có thể ra ngoài trời giá rét chỉ với một chiếc áo sơ mi mỏng hoặc một áo khoác nhẹ.

Tuy nhiên, cũng có nhiều phát minh… buồn cười.

Ví dụ như loại máy tạo ra âm thanh giống như tiếng xả nước trong nhà vệ sinh. Loại máy này được tạo ra để lắp trong các nhà vệ sinh. Nó nhằm để che giấu những tiếng động không mấy êm tai phát ra trong quá trình bài tiết của con người. Phát minh này đã được một tạp chí nước ngoài bình chọn là một trong mười phát minh… kỳ quặc nhất của năm.

Người Nhật thích lập hội

Ở Nhật Bản có rất nhiều Hội. Hội hữu nghị, Hội các doanh nghiệp, Hội Thanh Niên, Hội người cao tuổi, Hội bảo vệ người tiêu dùng, Hội những bà nội trợ… và có cả những hội do những người chung sở thích lập ra như: Hội câu cá, Hội nuôi chó cảnh, mèo cảnh và có cả Hội những người trượt pa-tanh, Hội những người thích đi dạo công viên…

Cho dù là Hội nghề nghiệp, tổ chức đoàn thể xã hội hay hội những người có chung sở thích, tất cả các hội này đều có tổ chức chặt chẽ, có Hội trưởng, ban chấp hành, có điều lệ hoạt động, hội phí, sinh hoạt định kỳ đều đặn.

Cứ tưởng có những loại hội nghe ra có vẻ kỳ quặc và không cần thiết, thế nhưng tất cả đều có ý nghĩa xã hội thiết thực. Thông qua các hội này, người ta trao đổi kinh nghiệm, giao lưu, xích lại gần nhau trong một xã hội mà mỗi cá thể là một thế giới riêng đang ngày càng trở nên biệt lập với nhau hơn.

Được biết, tại Việt Nam hiện nay có nhiều các hội của Nhật Bản như: Hội những nhà kinh doanh Nhật Bản tại Việt Nam, Hội những người Nhật Bản yêu Hà Nội…. Những hội này đều có những đóng góp thiết thực cho việc tăng cường quan hệ Việt Nam – Nhật Bản.

Nhật Bản, Tokyo, tặng quà, lịch sự, mặt trời mọc, hoa anh đào

Hệ thống tàu điện ngầm ở Tokyo nhộn nhịp nhất thế giới. Ảnh: Washingtonbureau

Người Nhật có “chủ nghĩa kinh nghiệm” và “chủ nghĩa tôn chủ”

Trước tiên, phải giải thích “chủ nghĩa kinh nghiệm” ở đây không phải là “chủ nghĩa kinh nghiệm” bị phê phán trong Triết học Mác-Lê nin. Còn “chủ nghĩa tôn chủ” ở đây có nghĩa là tôn trọng người đứng đầu. Tuy không đến mức độ sùng bái nhưng cũng gần như tuyệt đối. Xin nêu một vài ví dụ để hiểu rõ hơn.

Thông thường sẽ rất khó khăn khi bạn muốn làm quen trực tiếp và đặt quan hệ với một người Nhật. Họ có thể tiếp bạn đấy, nhưng mức độ thân thiết, và tin cậy sẽ không bằng khi bạn được một người quen của người đó giới thiệu. Nhất là khi người giới thiệu lại có quan hệ tốt với người bạn muốn làm quen thì càng thuận lợi. Bởi vì, người giới thiệu được coi như người bảo lãnh và họ đã có “kinh nghiệm” trong quan hệ với nhau. Do đó gọi là “chủ nghĩa kinh nghiệm”.

Đây là điều rất quan trọng đối với các doanh nghiệp Việt Nam khi tìm đối tác Nhật Bản. Thực tế cho thấy, nhiều doanh nghiệp tầm cỡ bị các doanh nghiệp “xoàng xoàng bậc trung” “hớt” mất đối tác chính do chủ nghĩa kinh nghiệm này. Lý do đơn giản chỉ là các doanh nghiệp “xoàng xoàng bậc trung” kia có quan hệ với một người hoặc một doanh nghiệp quen biết với đối tác đó.

Theo quan điểm của người Nhật, “chủ nghĩa kinh nghiệm” có thể tiết kiệm được thời gian tìm hiểu và độ an toàn sẽ cao hơn. Lối nghĩ đó đúng sai thế nào cũng phải trong từng trường hợp cụ thể mới đoán định được.

Với lối nghĩ này nên ở Nhật Bản nghề môi giới rất phát triển, đặc biệt là môi giới bất động sản. Đi trên phố, bất cứ chỗ nào bạn cũng có thể nhìn thấy những công ty loại này. Khi mua bán, thuê và cho thuê nhà, không bao giờ người mua, người bán hoặc người thuê và người cho thuê lại trực tiếp giao dịch với nhau mà bao giờ cũng thông quan một công ty môi giới bất động sản mặc dù phải trả một khoản phí rất cao. Theo cách nghĩ của người Nhật, với những công ty môi giới, người ta có thể tiết kiệm thời gian tích luỹ “kinh nghiệm” về đối tác, yên tâm giao dịch mà không phải lo khi có sự cố nào đó xảy ra.

Còn về “chủ nghĩa tôn chủ” xin nêu một ví dụ. Khi người Nhật tiếp một đoàn khách nào đó, mọi sự chú ý sẽ tập trung vào người trưởng đoàn.

Nếu bạn là thành viên của một đoàn sang thăm Nhật Bản và bạn lại không phải là trưởng đoàn, thậm chí là phó đoàn đi chăng nữa thì đừng ngạc nhiên khi có cảm giác người ta không chăm sóc mình bằng người trưởng đoàn. Như thế không có nghĩa là người ta không trọng thị bạn đâu, mà chẳng qua là người ta nghĩ rằng tôn trọng ông trưởng đoàn là tôn trọng cả đoàn, vì ông trưởng đoàn là do các bạn tôn trọng bầu ra cơ mà. Thậm chí trong một đoàn mà tất cả các thành viên đều ngang chức nhau, nhưng người được bầu làm trưởng đoàn bao giờ cũng được quan tâm ở mức cao nhất.

Ở Nhật Bản, những người được bầu là Hội trưởng, cho dù chỉ là Hội trưởng Hội câu cá đi chăng nữa, luôn được tôn trọng, ý kiến của họ luôn được lắng nghe và chấp hành. Đây chính là lý do giải thích tại sao người giữ chức Chủ tịch Liên đoàn các tổ chức kinh tế Nhật Bản (Keidanren) lại được coi là “Thủ tướng kinh tế”. Một quyết định của người này có thể gây ảnh hưởng đến tất cả các hoạt động kinh tế của Nhật Bản.

Đó cũng là lý do giải thích tại sao Nhật Bản hiện này chỉ còn chế độ Quân chủ tượng trưng, nhưng Nhà Vua Nhật Bản vẫn là biểu tượng của đất nước, được vạn dân kính ngưỡng.

Theo Tuấn Nhật / Tuần Việt Nam

Bài gốc có thể xem tại đây.

Quốc gia duy nhất coi ‘hạnh phúc của dân’ là sự thịnh vượng

Đây là quốc gia duy nhất trên thế giới tính toán mức độ thịnh vượng của đất nước dựa trên mức độ hạnh phúc của người dân.

Chỉ số GNP (tạm gọi “tổng hạnh phúc quốc dân”) là một ý tưởng lớn xuất phát từ một quốc gia nhỏ- Bhutan.

Đây là quốc gia duy nhất trên thế giới tính toán mức độ thịnh vượng của đất nước dựa trên mức độ hạnh phúc của người dân, chứ không phải dựa trên chỉ số GDP – tổng sản lượng nội địa. Ý tưởng của Bhutan từng một thời khiến cả thế giới phải nhắc đến quốc gia Châu Á bé nhỏ này.

Bhutan hiện đang nổi lên trong lĩnh vực du lịch như một quốc gia Phật giáo đầy bí ẩn. Họ không đẩy mạnh phát triển công nghiệp, thay vào đó, họ duy trì cuộc sống thanh bình, chậm rãi của người dân, không “đô thị hóa”, không “hiện đại hóa”…

Bhutan chú trọng phát triển dịch vụ du lịch nhưng với một mức giá cao để đảm bảo du lịch có thể hỗ trợ cho sự phát triển của Bhutan, đồng thời, giúp hạn chế lượng khách đổ về Bhutan, có thể gây khó khăn cho việc bảo vệ thiên nhiên và giữ gìn bản sắc của họ.

Khi đến Bhutan, người ta sẽ không thấy nhiều biển hiệu quảng cáo mà thay vào đó là những câu khẩu hiện hẳn sẽ khiến nhiều du khách mỉm cười, chẳng hạn “Cuộc sống là một cuộc hành trình! Hãy lên đường!”, “Hãy để thiên nhiên dẫn đường chỉ lối!” hoặc “Rất xin lỗi nếu có bất cứ sự bất tiện nào!”…

Chỉ số GNP của Bhutan được hiện thực hóa trong từng chi tiết nhỏ của đời sống, họ hy vọng những du khách đặt chân đến Bhutan cũng có thể được hưởng sự hạnh phúc, dễ chịu trong cuộc sống của những người dân nơi vương quốc xa xôi, bí ẩn này.

Bhutan là quốc gia của những đền đài, tu viện cổ xưa. Người dân nơi đây là những tín đồ trung thành của Phật giáo, đi đến đâu, bạn cũng sẽ thấy cờ phướn của nhà Phật tung bay, khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ không hề bị tác động bởi bàn tay con người.

Bhutan mới chỉ bắt đầu mở cửa từ cách đây 40 năm nhưng nhanh chóng, quốc gia này đã định hướng được lối đi cho mình khiến nhiều quốc gia phương Tây phải chú ý.

Kể từ năm 1971, Bhutan đã loại bỏ chỉ số GDP (tổng sản lượng nội địa) và thay thế bằng một chỉ số mới – GNH (tổng hạnh phúc quốc dân), theo đó, đời sống tinh thần – thể chất, văn hóa – xã hội của người dân, việc bảo vệ tài nguyên – môi trường của quốc gia… được đưa lên ưu tiên số một.

Trong ba thập kỷ qua, Bhutan đã đề ra một quan điểm đi đầu thế giới rằng sự hạnh phúc, khỏe mạnh của người dân quan trọng hơn sự phát triển kinh tế. Đây được xem là một hướng đi độc đáo.

Giờ đây, khi thế giới lao đao trước những cơn khủng hoảng kinh tế, trước tình trạng thiên nhiên bị hủy hoại, khí hậu nóng lên… thì riêng một mình quốc gia bé nhỏ Bhutan lại ngày càng nổi lên như một quốc gia thịnh vượng, đã định hướng được cách phát triển bền vững, lâu dài và hiệu quả.

Những thành tựu đáng kinh ngạc của Bhutan là minh chứng cho điều đó. Trong vòng 20 năm, tuổi thọ trung bình của người dân Bhutan được tăng gấp đôi, 100% trẻ em được tới trường, mức độ trong lành của môi trường ở mức lý tưởng, thiên nhiên được bảo vệ tối đa, 60% diện tích quốc gia được che phủ bởi rừng… Bhutan cấm việc xuất khẩu gỗ, mỗi tháng đều có một ngày toàn dân đi bộ…

Bộ trưởng Giáo dục Bhutan – ông Thakur Singh Powdyel từng phát biểu: “Phá rừng phá biển để làm giàu thì quá dễ, ở Bhutan, chúng tôi tin rằng đó không phải là cách để thịnh vượng dài lâu. Chỉ có cách bảo vệ thiên nhiên – môi trường, chăm sóc cho chất lượng cuộc sống người dân thì một quốc gia mới thực sự được coi là phát triển”.

Ông Powdyel cho biết thêm: “Thế giới thường hiểu nhầm chỉ số GNH của Bhutan. Người ta luôn hỏi làm thế nào mà đất nước các anh lại có được một dân tộc hạnh phúc? Thực tế GNH là một lý tưởng dẫn đường, là đích đến của mọi chính sách, để đất nước chúng tôi có thể phát triển bền vững”.

Ở các trường học ở Bhutan, học sinh được định hướng giáo dục theo chuẩn “nhà trường xanh”. Bên cạnh việc học các môn cơ bản, các em được học cách làm nghề nông, cách sống thân thiện với môi trường, chính các em sẽ tham gia phân loại và tái chế rác của nhà trường mình.

Ngoài ra, mỗi ngày đến lớp đều có một khoảng thời gian để cô trò cùng ngồi thiền. Chuông báo hết tiết là những đoạn nhạc du dương giúp người nghe thư giãn. Giáo dục Bhutan không đặt nặng việc các em phải là những học sinh giỏi, họ muốn các em sẽ là những công dân tốt.

Tại thời điểm này, Bhutan đang chuẩn bị tiến hành tính toán chỉ số GNH của năm 2014. Năm nay, Bhutan sẽ mời các chuyên gia Nhật Bản sang cùng tiến hành công việc để minh chứng cho sự chính xác của chỉ số GNH tại đây.

Chỉ số GNH của Bhutan đang ngày càng thu hút sự quan tâm và khen ngợi của dư luận quốc tế, ngày càng có nhiều học giả từ khắp nơi trên thế giới tìm hiểu, phân tích về chiến lược phát triển của vương quốc bé nhỏ nằm trong dãy Himalaya – đất nước Bhutan.

Theo Bích Ngọc / Báo Du học

Bài gốc có thể xem tại đây.

5 lí do hàng đầu khiến du học Pháp là sự lựa chọn lí tưởng

1. Luôn có cơ hội giành một suất học bổng du học tại Pháp

Chi phí học tập tại Pháp tùy thuộc vào cơ sở giáo dục: các trường Đại học công lập với chi phí thấp, trong khi các trường tư thục sẽ có chi phí cao hơn. Tuy nhiên, so sánh với các quốc gia Châu Âu và Mỹ, chi phí  bỏ ra cho khóa học tại Pháp vẫn là một món ‘’hời’, chưa kể đến sự hào phóng của các học bổng dành cho sinh viên quốc tế, khiến Pháp vẫn là một điểm đến thiết thực cho nhiều người.

2. Bạn sẽ là một phần của một trong những hệ thống giáo dục danh tiếng thế giới

Nhiều trường đại học của Pháp đã được các tạp chí danh tiếng xếp thứ hạng cao trong số các trường đại học hàng đầu thế giới. Theo xếp hạng năm 2010, với 65 trường hàng đầu đào tạo Thạc sĩ về Quản lý, báo Financial Times, đã xếp 5 trường thương mại của Pháp vào bảng xếp hạng 10 trường đứng đầu, trong đó Trường đại học thương mại Paris-Châu Âu (ESCP Europe) đứng hạng nhất và trường Thương mại chất lượng cao (HEC) đứng thứ ba.

Tờ Times Higher Education Supplement  đã xếp Trường đại học Bách khoa (Ecole Polytechnique) hạng 6 và Trường đại học Sư phạm của Pháp (Ecole Normal Supérieure) vào hạng thứ 8 trong số các trường đại học nổi tiếng nhất châu Âu.

Ngoài ra, sinh viên nước ngoài theo học tại Pháp được hưởng trợ cấp về nhà ở, bảo hiểm xã hội, được giảm phí khi vui chơi, đi lại và ăn uống. Thêm vào đó, sinh viên  có thể đi làm thêm mà không cần giấy phép với thời gian tối đa là 60% thời gian làm việc hàng năm, tức 964 giờ một năm.

3. Bạn sẽ được học các chương trình giảng dạy bằng tiếng Anh

Giống như nhiều quốc gia khác, nhiều chương trình học tại Pháp giờ đây đã được ngôn ngữ hóa để mở cửa đón nhận nhiều sinh viên quốc tế đến đây học tập

4. Bạn có thể học tiếng Pháp một cách dễ dàng

Biết tiếng Pháp có thể cho bạn một lợi thế. Có 200 triệu người nói tiếng Pháp và 745 000 người học ngôn ngữ này ở 5 châu lục. Tiếng Pháp là ngôn ngữ chính thức và dùng khi làm việc của Liên minh châu Âu và các tổ chức của Liên hiệp quốc.  Có thể dễ dàng nhận thấy tiếng Pháp có nhiều điểm tương đồng về từ vựng với tiếng Anh. Trên thực tế, các nhà ngôn ngữ học tin rằng có đến 1/3 tiếng Anh hiện đại bị ảnh hưởng bởi tiếng Pháp.

5. Bạn sẽ được trải nghiệm cuộc sống và nền giáo dục tại một trong những đất nước với nền văn hóa đặc sắc nhất thế giới

Tại sao ư ? Bởi vì:

  –  Paris được bình chọn là thành phố đáng để du học nhất, qua mặt London, Singapore, Sydney, Zurich, Boston và nhiều thành phố khác, không chỉ bới cơ sở giảng dạy mà còn vì chất lượng cuộc sống nơi đây. Paris thực sự là một trung tâm văn hóa, giáo dục cho sinh viên trên toàn thế giới

   – Cái nôi của nền văn hóa nghệ thuật: không nơi thứ 2 nào trên thế giới khi nói đến văn hóa – đặc biệt là nghệ thuật, bảo tang và rượu. Ở Pháp luôn tồn tại nền văn hóa năng động mang tính biểu tượng không nơi nào sánh bằng

    – Có những trường kinh tế, kỹ thuật đứng đầu thế giới: bên cạnh các ngành học nghệ thuật nổi bật, kỹ thuật và kinh doanh cũng thu hút sự  chú ý không kém. Pháp hiện có hơn 200 trường dạy về kỹ thuật và 220 trường đào tạo kinh tế.

    – Cơ hội việc làm tốt: Sinh viên có trình độ tiếng Pháp sở hữu lợi thế cạnh hàng đầu về cơ hội việc làm, nhờ vào một mạng lưới phát triển mạnh trong quan hệ đối tác giữa các công ty hàng đầu và các tổ chức giáo dục đại học.

    – Trung tâm của châu Âu: tại Pháp bạn có thể thỏa mãn niềm đam mê du lịch của bản thân, từ vùng nông thôn đến những ngõ hẻm thành thị. Từ đây bạn cũng có thể dễ dàng đi đến các nước châu Âu khác

Theo Bum / Báo Du Học

Bài gốc có thể xem tại đây.

Cách ra đề thi đại học thú vị ở Trung Quốc

Đây là “nơi thời gian ngưng đọng” – một nhà báo nhận xét về kỳ thi Cao khảo ở Trung Quốc như vậy, bởi đề thi luôn rất đặc sắc, thời sự và có tính phân loại cao.
Khoang cảnh làm bài thi rất nghiêm túc và khẩn trương tại hội đồng thi trường đại học Đông Quan Trung Quốc. Ảnh: Reuters.
Thí sinh làm bài tại hội đồng thi Đại học Đông Quan, Trung Quốc. Ảnh: Reuters.

Cam go và khắc nghiệt

Có ý nghĩa vô cùng quan trọng với quá trình học tập, áp lực phải vượt qua kỳ thi luôn đè lên học sinh và các bậc phụ huynh. Việc ôn luyện, chuẩn bị cho hai ngày thi Cao khảo có thể kéo dài cả năm.

Tính chất cam go và khắc nghiệt của kỳ thi năm nay không đổi. Điều này được thể hiện ở độ khó của đề thi cũng như sự gắt gao, cẩn thận trong công tác bảo vệ, chống gian lận. Đề thi ở nhiều nơi được đánh giá là hay bởi tính cập nhật và thời sự, cũng như khả năng phân loại thí sinh. Đề tiêu chuẩn quốc gia là một trong số đó.

“Tại một sự kiện thể thao cấp trường đang diễn ra môn thi cuối với tên gọi “hai con dê qua cầu”. Luật thi là hai học sinh đi về phía nhau và gặp ở giữa cầu. Chỉ một người được đi tiếp, người còn lại phải ngã khỏi cầu. Tuy nhiên, có hai học sinh đã phá luật, cùng nhau đi qua cầu thành công. Trọng tài cho rằng hành động này là sai luật và gây tranh cãi. Hãy viết một bài văn bày tỏ suy nghĩ của bản thân”.

Từ một câu chuyện đơn giản, người ra đề đã xây dựng tình huống và đặt thí sinh vào một hoàn cảnh phải lựa chọn giữa phá luật, trở nên khác biệt để phát triển hay sống trong luật lệ, giống với đa số và giậm chân tại chỗ. Đề thi đòi hỏi thí sinh phải có cái nhìn tinh tế và sắc sảo, bởi rõ ràng việc phá luật là sai trái nhưng phá luật để tốt đẹp hơn lại là một câu chuyện khác. Không có đúng sai tuyệt đối trong hoàn cảnh này.

“Nơi ngưng đọng thời gian”

“Hãy viết một bài văn bàn về phong cách ứng xử của người Bắc Kinh. Ví dụ: nên hành xử ra sao khi đến thăm nhà một người bạn”. Đề thi này của thủ đô Bắc Kinh thoạt nhìn thì đơn giản nhưng có rất nhiều khía cạnh khai thác. Thí sinh trước hết phải bàn được về phong cách ứng xử của người Bắc Kinh, quan trọng hơn là mở rộng vấn đề sang việc ứng xử giữa con người với con người.

Đề thi có tính chất thời sự và giáo dục cao bởi thói vô tâm, cư xử vô tình, lạnh lùng đang là vấn nạn làm đau đầu các nhà quản lý xã hội ở Trung Quốc. Bàn về ứng xử của một nhóm người để cảnh tỉnh cách ứng xử của xã hội dường như là dụng ý của đề thi này.

Đề thi của thành phố Thiên Tân lại vẽ ra một viễn cảnh khá tuyệt. “Tưởng tượng một ngày bộ óc con người được cấy một siêu chip thông minh, giúp cho ngay cả một bà lão cũng có thể am tường mọi vấn đề, lĩnh vực trong cuộc sống. Không ai còn cần phải học tập. Hãy bày tỏ suy nghĩ của bạn”.

“Am hiểu tường tận mọi vấn đề” mà không cần phải học là điều rất nhiều người ao ước. Không còn những kỳ thi Cao khảo vất vả, không còn những đêm dài phải thức trắng học bài. Công nghệ thật sự đã mang đến cuộc sống trong mơ cho con người.

Nếu chỉ dừng lại nhìn nhận vấn đề ở đây, nhiều thí sinh đã mắc bẫy của người ra đề. Mọi vấn đề trong cuộc sống luôn có hai mặt. Bàn về hai mặt tốt xấu này chính là yêu cầu thật sự của đề thi. Một xã hội ai cũng có siêu “chip” trong mình, ai cũng như ai, không cần đổ mồ hôi, nỗ lực để có được hiểu biết thật sự là một cuộc sống quá nhàm chán và không động lực.

Tỉnh Liêu Ninh lại đặt thí sinh vào giải quyết một câu hỏi lớn từ muôn đời nhưng cấp bách nhất trong giai đoạn hiện nay khi mà khoa học công nghệ phát triển với tốc độ vượt bậc đã kéo các thế hệ ngày càng xa nhau.

“Một buổi tối, ông và cháu cùng nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh sáng điện lung linh soi rọi khắp nơi trông như bảy sắc cầu vồng. Người cháu trầm trồ: “Thật là đẹp, nếu không có điện, công nghệ hiện đại, những tòa nhà cao tầng sẽ không bao giờ có được khung cảnh tuyệt vời này”. Người ông thì lắc đầu và nói: “Thật đáng tiếc, bầu trời đêm đầy sao lấp lánh sẽ không bao giờ được nhìn thấy nữa. Những người cổ đại sử dụng lửa để thắp sáng, sống trong các hang động, hằng đêm ngắm nhìn trăng sao, cảnh sắc đó còn tuyệt vời gấp nhiều lần”. Hãy bày tỏ quan điểm của bạn”.

Đề thi chạm vào một vấn đề không mới, đó là khoảng cách thế hệ, nhưng lúc nào cũng nóng. Không chỉ trong Cao khảo, câu hỏi này được đặt ra nhiều lần ở nhiều kỳ thi tại các quốc gia trên thế giới. Đề thi cho thấy mức độ suy nghĩ sâu sắc cũng như kỹ năng nghị luận của thí sinh. Vấn đề này không có một câu trả lời chung. Đào sâu đến đâu, khai thác ở những khía cạnh nào phụ thuộc hoàn toàn vào góc nhìn và khả năng của người thi. Đề thi cung cấp rất nhiều đất để ngòi bút của học sinh được tự do bay nhảy.

Đây là bốn trong rất nhiều đề thi Văn có tính chất sàng lọc và phân loại trong kỳ thi Cao khảo của Trung Quốc. Để vượt qua những bài thi cam go này, thí sinh phải thật sự nghiêm túc, đầu tư thời gian, học tập và nỗ lực hết mình. Chính vì vậy, Cao khảo luôn được đánh giá là kỳ thi uy tín bậc nhất, như một nhà báo từng nhận định đây là “nơi thời gian ngưng đọng”.

Theo Vũ Hoàng / Vnexpress

Bài gốc có thể xem tại đây.

Chuyện chàng 9X đa tài giành học bổng 7 trường ĐH Mỹ

Vừa giỏi viết báo, chụp ảnh đẹp, đam mê làm phim… Nguyễn Siêu còn khiến bạn bè đồng trang lứa phải nể phục vì nhận được lời mời từ 7 trường ĐH danh tiếng của Mỹ.

Học bổng 52.000 USD của ĐH Mỹ

Nguyễn Siêu (sinh năm 1995)
Nguyễn Siêu (sinh năm 1995) 

Nguyễn Siêu là một trong số ít học sinh Việt Nam đạt điểm cao kì thi sát hạch để được nhận vào các trường ĐH Mỹ, cụ thể, Siêu đạt điểm SAT 1 là 2220/2400, SAT 2 là 2340/2400, TOEFL 112/120.

Năm 2013, Siêu đã nhận được thông báo trúng tuyển từ 7 trường ĐH danh giá của Mỹ là: Vassar College, Tufts University, Oberlin College, Franklin and Marshall College, Dickinson College, Saint John’s University, Yale-NUS College in Singapore. Cuối cùng, chàng cựu học sinh chuyên Ams chọn học trường Vassar, nơi Siêu được học bổng 100%.

“Em chọn trường Vassar không chỉ vì trường cho nhiều học bổng (khoảng 52.000 đô/năm) mà còn vì trường này có thiên hướng mạnh về đào tạo các môn khoa học xã hội, trong đó có ngành truyền thông và ngành làm phim mà em đang theo đuổi”, Siêu chia sẻ.

Đối với Siêu, sau một năm học và sống trên đất Mỹ, cậu bạn đã học được rất nhiều điều thú vị. Trong đó, sự khác biệt về văn hóa – giáo dục là điều đầu tiên gây ấn tượng cho chàng cựu học sinh chuyên Ams.

“Giáo dục nước Mỹ và Việt Nam khác nhau rất nhiều. Ở Mỹ, học sinh có cơ hội để chọn những gì mà mình muốn học, ngành nghề mà mình muốn theo đuổi hơn. Nhưng ở Việt Nam, sự cạnh tranh thành tích học tập giữa các bạn học lại cao hơn. Và các du học sinh sẽ thua kém các bạn học trong nước về các kĩ năng xã hội khi cả hai cùng làm việc tại Việt Nam. Nhìn chung, em thấy rằng giữa giáo dục Mỹ và Việt Nam không có nền giáo dục nào hơn mà chỉ là sự khác biệt mà thôi”.

Chàng trai đa tài đa nghệ

Nguyễn Siêu (sinh năm 1995)
Siêu (áo đỏ, hàng dưới cùng) cùng các bạn cùng trường đại học đi xem nhạc kịch ở Broadway hồi tháng 10

Khi còn là học sinh trường Hà Nội – Amsterdam, Nguyễn Siêu là người sáng lập, viết kịch bản và MC của kênh phát thanh Ams’ Radio. Ngoài ra, Siêu cùng từng là thành viên ban quản trị website của trường, cộng tác viên nhiều tờ báo… Cậu bạn còn có tài chụp ảnh khá đẹp.

Là một bạn trẻ cá tính và năng động, Siêu dành rất nhiều thời gian cho các hoạt động ngoại khóa, trải nghiệm cuộc sống. Mới nhập học tại Mỹ, Siêu đã nhanh chóng trở thành thành viên của  trung tâm văn hóa dành cho học sinh da màu tại ĐH Varssar (ALANA).

Siêu luôn là người tích cực tổ chức các hoạt động cùng ALANA như chụp ảnh, thiết kế poster cho các buổi tọa đàm về vấn đề chủng tộc, phụ nữ…; tham gia các hoạt động vui chơi, sinh hoạt câu lạc bộ…

Vừa kết thúc năm học đầu tiên trên đất Mỹ trở về Việt Nam, Siêu lập tức bắt tay vào việc làm trợ lý thiết kế cho đoàn làm phim “SONA”. Lần đầu tiên được tham gia công việc làm phim, Nguyễn Siêu rất hào hứng. Cậu bạn hi vọng rằng sẽ có nhiều cơ hội để tiếp cận với công việc làm phim nhiều hơn nữa.

Thời gian này, Siêu cũng trở thành một trong những gương mặt đại diện du học sinh Mỹ, tham gia chương trình hội thảo du học VietAbroader. Với tư cách là một người có kinh nghiệm đi trước, Siêu mong muốn truyền lửa đam mê và kinh nghiệm cho các đàn em đang có nguyện vọng du học Mỹ.

Bí quyết giành học bổng 7 trường ĐH Mỹ

Nguyễn Siêu (sinh năm 1995)

Để đạt được học bổng của 7 trường ĐH Mỹ ngay trong lần đầu tiên nộp hồ sơ, Nguyễn Siêu cho rằng việc là học sinh trường Ams cũng là một lợi thế, bên cạnh đó còn có một bí quyết đặc biệt, đó là:

“Bạn phải thể hiện trong hồ sơ xin học của bạn lĩnh vực mà bạn thật sự yêu thích và có khả năng. Chúng em gọi đó là “nhọn”, để phân biệt với “tròn”. Ví dụ như em chọn ngành truyền thông nên trong hồ sơ của em, từ bài luận cho tới các tài liệu đính kèm đều thể hiện sở thích và các hoạt động truyền thông, báo chí mà em đã tham gia. Em cho rằng đó là lí do em được chọn”.

Trong cuộc trò chuyện cùng Dân trí, Siêu còn tiết lộ rằng, bạn đi du học để thực hiện ước mơ còn dang dở của mẹ (trước đây mẹ Siêu từng có cơ hội đi du học Nga nhưng đã nhường cho người khác để đi vào đợt sau, nhưng cơ hội không đến lần thứ hai nên bà đã rất tiếc nuối).

Chàng du học sinh Mỹ tin rằng đam mê là lẽ sống. “Em là người theo chủ nghĩa YOLO (you only live once). Em muốn làm những gì mình thích, dù em biết lĩnh vực truyền thông và làm phim mà em đang theo đuổi không phải là lĩnh vực “hái ra tiền” nhưng cho dù có thế nào, em cũng không từ bỏ đam mê vì đồng tiền. Hơn nữa, em tin rằng nếu kiên trì và hết mình theo đuổi đam mê thì sẽ có thành công”.

Theo Mai Châm / Dân Trí 
Bài gốc có thể xem tại đây.

Video toàn cảnh Trung Quốc hạ đặt giàn khoan HD981 trái phép

HD981-AdamoVNN
Giàn khoan HD981 xâm phạm chủ quyền của Việt Nam – Nguồn: Adamo Studio-Vietnamnet

Video infographic đầu tiên tái hiện toàn cảnh diễn biến gần 2 tháng Trung Quốc hạ đặt trái phép giàn khoan Hải Dương 981 trong vùng thềm lục địa, vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam do VietNamNet sản xuất.

Lần đầu tiên, toàn cảnh diễn biến gần 2 tháng sau khi TQ hạ đặt trái phép giàn khoan 981 vào vùng thềm lục địa, vùng đặc quyền kinh tế của VN được VietNamNet tái hiện lại dưới dạng sản phẩm truyền thông đa phương tiện với những hình ảnh, dự kiện, con số “biết nói”: 

Sự thật luôn không cần giải thích. Hành động “nói một đằng làm một nẻo,” vu cáo của TQ khi đem giàn khoan cắm thẳng vào vùng biển chủ quyền của VN không thể giải thích đó là hành động chính nghĩa như Bắc Kinh rêu rao khắp nơi.

TQ đã làm gì trong gần 2 tháng qua ở Biển Đông cả thế giới đều biết. Nhưng rõ ràng rằng, TQ không thể cậy thế nước lớn cũng như sức mạnh kinh tế, quân sự để hiếp đáp quốc gia nhỏ như đã và đang làm với VN trong vụ giàn khoan này.

Không lời nói nào có thể biện minh cho hành động vô nhân đạo, tệ hại khi tàu TQ đâm chìm tàu cá của ngư dân VN ngay trên vùng biển chủ quyền của VN cũng như đe dọa tính mạng của các ngư dân bám biển.

Cùng xem hình ảnh trích từ clip truyền thông đa phương tiện trên để rõ hơn những diễn biến thực tế trong gần 2 tháng qua.

L.Thư – H.Nhì – M.Thư – Clip: Adamo Studio

Bài gốc được đăng tại đây:

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/182503/toan-canh-gan-2-thang-tq-ha-dat-gian-khoan.html