Phỏng vấn Hoa Khôi cuộc thi Miss New York 2015

Đặng Mỹ Hương là cái tên được xướng lên ở vị trí Hoa Khôi cuộc thi Miss VNNY 2015 trong chương trình “Tết Tình Yêu” của Hội Thanh niên, Sinh viên tại New York (VNNY).

Mới qua Mỹ được 7 tháng, Mỹ Hương đón cái tết đầu tiên khi xa nhà với một niềm vui bất ngờ. Cùng sinhvienusa trò chuyện và chiêm ngưỡng lại những hình ảnh đẹp của Hương nhé!

Trước khi tham gia cuộc thi Miss, bạn có nghĩ mình sẽ là người giành ngôi vị cao nhất không? Cảm giác của bạn thế nào khi nghe tên mình được xướng tại đêm Tết Tình Yêu 2015 cho ngôi vị Hoa Khôi?

Vì đây là thi ảnh online không phải chuẩn bị gì nhiều nên ban đầu mình muốn tham gia cho vui và mục đích cũng để kiếm chút tiền tiêu vặt (Cười) nhưng đã thi thì dĩ nhiên ấp ủ có giải chứ. Mình đi thi cùng với người chị em sinh đôi Mỹ Linh, bọn bọn mình có giúp nhau rồi, kêu gọi mọi người ủng hộ like và share facebook cho nhau để tăng cơ hội chiến thắng. Thú thật khi nghe BTC gọi tên Linh là Á Khôi 1 mình đã nghĩ vị trí hoa khôi sẽ thuộc về một bạn khác, nhưng cuối cùng đó lại là mình. Bọn mình rất bất ngờ là cả hai cùng có giải.

Đây là cuộc thi ảnh online, tạo sân chơi cho cộng đồng sinh viên Việt Nam tại New York biết đến nhau nhưng nếu có một điều tự hào thì đây là đầu tiên mình tham gia một cuộc thi sắc đẹp và may mắn chiến thắng.

Đây có lẽ là cái tết đầu tiên bạn xa nhà, bạn cảm thấy thế nào về điều này?

Đây là tết đầu tiên xa nhà và mình đón tết tại một đất nước khác. Nhưng chính vì thế mình cảm thấy rất thú vị, mình hiểu hơn cuộc sống của người Việt Nam tại New York. Mình đã tham dự Tết Tình Yêu do Hội sinh viên Việt Nam – New York tổ chức. Đây cũng là lần đầu tiên minh tham dự một sự kiện quy tụ nhiều người Việt Nam nhất kể từ khi sang Mỹ. Tết bên này là dịp để các bạn Việt Nam gặp nhau và ăn các món ăn mang hương vị quê nhà.

Nhân dịp năm mới, bạn muốn nhắn gửi điều gì tới gia đình và người thân nhân?

Mình chúc cho ba mẹ giữ gìn sức khoẻ, tinh thần vui vẻ và trong năm mới, chúc ba mẹ đi du lịch được nhiều hơn.

Năm mới mình xin chúc các bạn du học sinh sẽ có một cái tết vui vẻ tại nước bạn, và đặc biệt chúc các bạn thực hiện được nhiều dự định và mục tiêu trong năm mới.

Cùng ngắm Mỹ Hương qua ảnh

dinhuong1
Ảnh do nhân vật cung cấp
Ảnh do nhân vật cung cấp
Ảnh do nhân vật cung cấp

 

1048833_10200809568419159_1532284797_o
Ảnh do nhân vật cung cấp
1091144_10203916481090034_8601042666869600994_o copy
Ảnh do nhân vật cung cấp
1545732_10202131172618438_283793152_n (1)
Ảnh do nhân vật cung cấp

Khi quê hương không có chỗ cho người trẻ

Bài viết đầy trăn trở của một Sinh viên năm thứ ba trong những ngày về quê hương ăn tết. Quá nhiều câu hỏi từ những người trẻ. Những câu hỏi không phải để chờ câu trả lời mà chính là thể hiện thái độ và trách nhiệm với cuộc sống.

GQug2CHa
Sinh viên giới thiệu sản phẩm cho doanh nghiệp tại hội chợ thương mại Xuân Ất Mùi (tổ chức ở nhà thi đấu Phú Thọ, TP.HCM) với mức lương 150.000 đồng/ca (8 tiếng) – Ảnh: Phước Tuần

Bạn dẫn tôi đi gặp người yêu, anh là bạn cũ của chị tôi. Chị tôi học và làm việc luôn ở Sài Gòn, lương 1 tháng 15 triệu đồng.

Phú thì về quê làm công chức – nhân viên trong một phòng tài chính của ủy ban, lương nhà nước ít quá không dám kể.

Phú nói Thu tốt nghiệp loại giỏi đại học ngoại thương, đang làm tình nguyện viên sinh hoạt trong phường vì hai năm rồi chưa xin được việc. Nghe đến đó là lòng tôi lợn cợn. Những bàn cà phê ở xứ này hay dày vò lòng tôi với những mẩu chuyện như thế.

Bạn tốt nghiệp Sư phạm văn cấp 2, về quê vì là giọt máu duy nhất của bố mẹ, đang chuẩn bị cho đợt thi công chức với 200 hồ sơ đánh vật lấy 9 chỉ tiêu.

“Lót trước lót sau vẫn chưa chắc thi đậu, mà thi đậu cũng chưa chắc có việc làm”. Bạn lấy bằng tốt nghiệp tháng 9, về quê chờ đến tháng 6 năm sau mới có đợt thi công chức: “Vậy là tớ còn thất nghiệp 4 tháng nữa. Nếu không xin được việc làm chắc sẽ mở quán cà phê.”

Quán cà phê ở quê tôi nhiều vô kể, nơi nhiều người đến mài mòn tuổi trẻ của mình trong những câu chuyện phiếm không đầu không cuối, mà chính họ cũng chẳng mấy để tâm.

“Về chưa, cà phê!” là một câu nói quen thuộc vào mùa này, khi thành phố nhỏ quê tôi đang đợi chờ những người trẻ bị mang đi bởi chuyến xe khách mùa hè trở về, mang theo một chút gì mới mẻ. Nhưng thành thực mà nói, những mẩu chuyện về công việc, tiền bạc, quan hệ với đầy sự thỏa hiệp khiến tôi như rụn rã.

Có phải khi lớn lên, nụ cười của con người không còn trong trẻo từ khi bàn tay họ lén lút ở dưới gầm?

Bạn kể, trong lớp thi công chức có một anh A đã lo lót hết rồi, anh dở tài liệu khá lộ nhưng giám thị làm lơ không nói gì. Một bạn nữ kế bên không chịu được bèn đứng phắt dậy tố giám thị: “Bạn A, ngồi bàn X, lật tài liệu thưa giám thị”. Không còn cách nào khác, giám thị buộc phải thể hiện sự liêm chính yếu ớt còn sót lại của mình. Anh A được cho về nhà uống cà phê chờ năm sau… thi tiếp.

Tôi vui mừng thét lên: “Có thế chứ! Chính những người này sẽ cứu thành phố của mình khỏi sự nhiễu nhương!”. Rồi như thể cười cợt cái niềm hy vọng bé nhỏ vừa chớm nở của tôi, bạn cười bảo: “Bạn nữ kia cũng lo lót, cũng lén… lật tài liệu, chỉ vì hai người thi vào cùng một ngành nên mới tố giác để loại bớt đối thủ đó.”

Rồi thành phố của tôi có thể trẻ hơn bởi những con người với ý nghĩ già nua này không? Cái ý nghĩ vào làm công chức để ổn định, cái ý nghĩ đưa tiền trước lấy lại tiền sau, cái ý nghĩ diệt trừ người khác bằng giả danh “bài trừ tiêu cực”!

Bạn già tôi nói thế hệ của anh là vứt đi, thế hệ trước anh cũng tự nhận mình là vứt đi. Rồi ai vứt nổi chúng tôi đây, khi chính chúng tôi còn không ngửi được mùi mốc meo lên rễ của chính mình.

Tôi đi bộ ra chợ, nơi những mặt người đen đủi lấm lem đan xen vào những hàng bông, hàng chuối xanh rờn. Ở quê tôi, nếu bắt được một tia lửa sáng rực lóe lên trong đôi mắt khi hỏi thăm về con cái, bạn cứ yên tâm người đó có con học đại học ở Sài Gòn. Chú Phúc làm nông, cô Thơi gánh chuối bán ở chợ T., hai vợ chồng với 4 sào ruộng khô cằn nuôi 4 người con học Đại học. Chú Phúc kể vanh vách danh sách trường thi trong nguyện vọng 1 và nguyện vọng 2 của từng đứa con như thể họ vừa mới thi xong vậy.

Như bao người trẻ khác, họ tốt nghiệp và đi nơi khác làm việc.

“Bọn trẻ muốn về quê làm việc ở gần bố mẹ lắm chứ, nhưng mình không có thân thế gì, không xin việc được. Tỉnh nói ưu đãi cho trí thức trẻ về quê, nhưng thực chất những cái ghế chưa ai ngồi cũng đều đã đề tên sẵn. Bạn của con chú về muốn có việc cũng phải đút tiền, nó chán nên vào Sài Gòn làm lại.”

Tôi hỏi ông làm sao nuôi được 4 người con học đại học hay vậy, ông trả lời: “Cha mẹ chịu khổ cỡ nào cũng được. Ở Sài Gòn chú không cho con đi làm thêm, chỉ có học thôi!” Rồi chú chỉ chiếc xe Angel nát mèm vắt những khúc gỗ thồ hàng ngang dọc, như cuộc đời nắng gió phơi sương của hai vợ chồng vậy.

Chú kể về người bạn này, người bạn kia hiện đang đương chức, trong tâm khảm những người lớn quê tôi, “làm quan” và cái khát vọng đổi đời vẫn còn khắc sâu lắm. Họ vẫn mong mỏi những quan hệ cá nhân, những chức cao vọng trọng, những an phận, yên ổn muôn đời, và họ luôn dạy con cái mình – là thế hệ chúng tôi – về điều đó.

Nhiều người tự lực vì họ không có chỗ nào để dựa. Nhiều người không đút lót vì không có tiền để đút, nhiều người không nhận hối lộ vì không có điều kiện để nhận. Tôi tự hỏi, con cái của những người nghèo khi đã vượt qua gian khổ, đã thành ông này bà nọ, điều gì sẽ giữ họ lại với sự liêm chính?

10 giờ đêm, ngọn đèn dầu của những người mẹ bán trứng vịt lộn nuôi con đi học đại học ở Sài Gòn vẫn còn chong sáng. Tôi hỏi Nam: “Nếu được, cậu có về?”. Nam bảo sẽ về, nhưng chắc tầm 10 năm nữa, khi đã có nhiều tiềm lực hơn, bây giờ về không có đất dụng võ. Nam rất giỏi, Nam chịu khó vô cùng, Nam liêm khiết, sao Nam không về đi cho cái thành phố của tôi trẻ hơn một chút.

Cái thành phố đâu chỉ già vì có quá nhiều người trẻ ra đi, đâu chỉ già vì quá nhiều cha mẹ trông ngóng con đi học sắp về.

Thành phố già bởi chính những người trẻ ở lại có lối suy nghĩ không khác gì người già, những người trẻ thi công chức mà ích kỉ, yên phận, sống chấp nhận, lỡ theo tiền lệ nhiều hơn một lần nên cả đời không dám nói to. Tôi hỏi bạn: “Sao chuyện đút tiền xin việc lại trở thành một điều thông thường được vậy?” Bạn lắc đầu, trả lời: “Chuyện đó cũ quá rồi.”

Thành phố, còn không có chỗ cho tôi một câu trả lời.

Theo http://tuoitre.vn/

Xem bài gốc tại đây

 

Bí Quyết Làm Giàu Nhanh Của Tony Robbins

“Nếu thực hiện được 1 trong số những điều mà tôi sắp liệt kê dưới đây sẽ giúp bạn ổn định tài chính, nhưng nếu bạn có thể thực hiện được tất cả, bạn chắc hẳn sẽ thành “kẻ bất khả chiến bại”, Tony Robbins nói.

Tony Robbins là tác giả của những quyển sách về việc tự hoàn thiện bản thân cũng như là diễn giả nổi tiếng về phát triển tiềm năng con người. Với những kinh nghiệm từ tuổi thơ không may mắn, nhiều biến cố, những bài nói chuyện của ông rất gần gũi và truyền cảm hứng mạnh mẽ cho khán giả.

“Nếu thực hiện được 1 trong số những điều mà tôi sắp liệt kê dưới đây sẽ giúp bạn ổn định tài chính, nhưng nếu bạn có thể thực hiện được tất cả, bạn chắc hẳn sẽ thành “kẻ bất khả chiến bại”, Tony Robbins nói.

1. Tiết kiệm

Tiết kiệm là một việc thực sự không hấp dẫn. Nhưng muốn làm giàu, trước hết bạn phải tiết kiệm.

Có thể, bạn sẽ nghĩ bạn đã tiết kiệm tối đa và gần như không thể eo hẹp các chi phí hơn nữa. Tuy nhiên, Tony Robbins nói rằng, bạn vẫn có cách tiết kiệm rất nhiều tiền mà bạn đã không nghĩ đến.

Ví dụ, bạn vay một số tiền trong thời hạn 20 năm để mua nhà. Bạn hãy cố gắng rút ngắn thời gian trả nợ lại còn một nửa. Và thật bất ngờ, bạn vừa tiết kiệm được đến 50% chi phí để mua căn hộ đó.

2. Làm việc nhiều hơn và trở thành người có giá trị hơn

Một trong những cách nhanh nhất, đơn giản là bạn hãy làm việc chăm chỉ hơn. Trở thành người có giá trị hơn cũng là chìa khóa để bạn tăng thu nhập nhiều hơn.

Hãy tự hỏi mình: công ty, vị trí và nghề nghiệp hiện tại đã xứng đáng với những kỹ năng mà bạn có chưa? Bạn đã đủ mạnh dạn để yêu cầu tăng lương vì cảm thấy bạn làm ra nhiều giá trị hơn thù lao mà bạn được nhận? Có cách nào để kiếm thêm thu nhập ngoài công việc hàng ngày không?

Robbins khẳng định, nếu thực sự quyết tâm để có nguồn thu nhập nhiều hơn, bạn sẽ tìm ra cách.

3. Cân bằng rủi ro – lợi nhuận

Robbins đưa ra 1 ví dụ: bạn sẽ nhận được lợi nhuận gấp đôi sau mỗi 7 năm khi đầu tư 10% và sau mỗi 18 năm khi chỉ đầu tư 4%. Như vậy, có phải cứ đầu tư nhiều, chấp nhận rủi ro sẽ giúp bạn có thu nhập cao hơn?

Câu trả lời là các nhà đầu tư giỏi cần biết cân bằng giữa rủi ro và lợi nhuận. Họ cần chọn được những kênh đầu tư có tiềm năng phát triển lớn, ít điểm yếu thay vì chỉ mù quáng đầu tư thật nhiều tiền và chờ đợi “quả ngọt”.

Diễn giả nổi tiếng Tony Robbins

4. Thay đổi lối sống

Không cần đợi đến nghỉ hưu, nếu bạn cảm thấy thành phố đang sống đang vắt kiệt túi tiền của bạn, hãy mạnh dạn thay đổi nơi ở. Đồng thời, những thay đổi nhỏ trong lối sống hàng ngày có thể giúp bạn tiết kiệm khá nhiều tiền.

Ví dụ: tiết kiệm tiền thuê nhà hàng tháng, cắt giảm chi tiêu cho những bữa ăn uống không cần thiết, chọn phương tiện di chuyển phù hợp là những cách hiệu quả để cải thiện ngân sách của bạn.

Robbins chia sẻ thêm: “Cách cải thiện ngân sách tốt nhất đến từ trong lối sống, chi tiêu hàng ngày của bạn chứ không phải ở các khoản đầu tư tỷ đô”.

Theo Doanh nhân sài gòn

Xem bài gốc tại đây

Hiếu Phan – Tản Mạn Một Chút Về Những Khác Biệt Văn Hóa Đông-Tây

Do bối cảnh địa lý, kinh tế, văn minh, triết lý và ảnh hưởng tôn giáo khác nhau, mỗi xã hội có một nền văn hóa khác nhau. Một nền văn hóa có thể thích hợp cho nước này nhưng chưa hẳn tốt lành cho xứ khác. Chẳng hạn, chuyện phụ nữ khỏa thân, phô diễn da thịt quá mức có thể rất đẹp, rất nghệ thuật đối với Tây Phương nhưng vô cùng độc hại đối với các quốc gia Hồi Giáo và gây khó chịu cho các quốc gia chịu ảnh hưởng văn hóa Đông Phương. Chuyện con cái bình đẳng với cha mẹ, lý luận tay đôi với cha mẹ có thể rất bình thường ở Âu-Mỹ, nhưng gây “shock” cho phụ huynh ở các quốc gia Á Châu.

Nếu như những tập quán, lề thói cư xử, những giao tiếp, ăn mặc, phô diễn thân thể như thế cứ nằm yên ở một chỗ thì chẳng có gì đáng nói, vì “Đèn ai nhà nấy rạng.” Thế nhưng thế giới ngày hôm nay quá nhỏ mà phương tiện truyền thông lại nhanh. Một cái váy ngắn, một kiểu ăn mặc hở hang, một kiểu xâm trổ trên thân hình của cô ca sĩ nào đó có thể chỉ một tiếng đồng hồ sau đã trở thành thời trang nóng bỏng thu hút hằng triệu, hằng triệu cô gái trên thế giới. Rồi một cử chỉ, động tác, ăn mặc, có thể rất nhố nhăng của một ca sĩ nhạc Rap, nhạc Pop nào đó, trong nhấp nháy đã trở thành “mốt” cho hằng triệu, hằng triệu thanh niên trên thế giới bắt chước theo. Tệ nạn thanh niên, thiếu nữ du đãng vẽ bậy lên tường đang là một căn bệnh bất trị tại Âu-Mỹ, nếu du nhập vào Việt Nam sẽ là một thảm họa vì “đã nghèo lại mắc cái eo.”

Về vấn đề xung đột văn hóa, đối với lớp người di dân, đang sống ở quê hương bỗng nhiên phải lưu lạc nơi xứ lạ quê người văn hóa hoàn toàn khác biệt, là chuyện đau khổ. Cha mẹ thì vẫn giữ nề nếp cũ, trong khi con cái thay đổi hoàn toàn. Từ cái ăn đến cái mặc, đầu tóc, ngôn ngữ, cách sống, cách đi đứng, cách nói chuyện, cách suy nghĩ, cách làm việc v.v… đều khác với cha mẹ, từ đó mà tạo ra xung đột văn hóa. Có con cái, mà chúng nó nói tiếng nước người với mình, theo văn hóa xứ người thì chẳng khác nào một ông “Mỹ con”, một “bà đầm nhỏ” sống trong gia đình.

Trong một xã hội ngưng đọng, “bế quan tỏa cảng” thì không có giao lưu văn hóa. Khi đã không có giao lưu văn hóa thì ảnh hưởng ngoại lai rất ít, do đó không có xung đột văn hóa. Trong một xã hội giao tiếp rộng rãi với thế giới như ngày hôm nay, thì thế nào cũng có xung đột văn hóa. Nông thôn ít bị ảnh hương bởi những nền văn hóa ngoại lai. Thành phần sống tại đô thị, thành phần cộng tác hoặc làm ăn buôn bán với người ngoại quốc hoặc được hưởng đặc ân của ngoại bang trong thời kỳ nô lệ, thường nhanh chóng chạy theo văn hóa mới. Ngày nay thành phần du-học-sinh sẽ là thành phần du nhập văn hóa mới khi trở về đất nước. Hơn thế nữa, với cuộc cách mạng tin học và truyền thông, Internet sẽ là một phương tiện đưa văn hóa mới vào từng ngõ ngách, từng căn nhà, thậm chí ngay cả buồng ngủ của chúng ta nhanh nhất. Chỉ cần bật máy điện tử lên thì mọi hình ảnh xấu tốt trên toàn thế giới sẽ hiện ra trước mắt và dĩ nhiên tác động tới người xem.

Bắt chước cái xấu thì rất dễ và rất nhanh, nhưng bắt chước cái tốt thì rất khó. Chẳng hạn một cô gái cư ngụ ở một thành phố tại Việt Nam có thể bắt chước một kiểu áo cưới, kiểu tóc xanh xanh đỏ đỏ, kiểu áo hở ngực ở Cali rất nhanh. Nhưng cô gái này không hiểu được và không biết rằng, thanh niên thiếu nữ sống ở Cali muốn vuơn lên phải học hành vất vả, vừa đi học vừa đi làm. Bù đầu với thi cử. Ra trường đi kiếm job (công việc) bở hơi tai. Có khi phải làm việc tại một tiểu bang xa xôi. Khi có lợi tức rồi thì phải trả nợ tiền vay lúc đi học (student loan), rồi phải trả hằng trăm thứ tiền nào… tiền nhà, tiền xe, bảo hiểm xe cộ, tiền ăn, điện thoại, quần áo, bảo hiểm sức khỏe, thuế lợi tức rất cao, rồi phải giúp đỡ cha mẹ, gửi tiền về giúp ông bà nội/ngoại còn ở Việt Nam. Rồi mỗi năm phải học thêm để kiến thức không lạc hậu và cố gắng hội nhập với xã hội (mainstream) mà không mất bản sắc. Liệu cô gái ở Việt Nam này có bắt chước được những đức tính tốt đó để phấn đấu vươn lên ngay trong xã hội của mình không?

Bắt chước không phải là chuyện xấu. Cho tới năm 1870 Nhật Bản vẫn còn lạc hậu như Trung Hoa, Đại Hàn và Việt Nam, nhờ có tinh thần học hỏi rồi bắt chước mà vươn lên địa vị cường quốc. Nhưng trước khi bắt chước hãy suy nghĩ câu tục ngữ ông bà để lại: “Thấy người ta ăn khoai, vác mai đi đào. Thấy người ta ăn mía, vác sào mà nhai.” Điều này có nghĩa là phải chọn lọc trước khi bắt chước. Thế nhưng không phải ai cũng có sự chọn lọc. Mà chọn lọc như thế nào? Nói đến đây thì câu chuyện lan rộng ra lãnh vực giáo dục.

Chúng ta nên nhớ rằng, khác biệt văn hóa đưa tới xung đột văn hóa, xung đột văn hóa đưa tới chia rẽ, ngay trong gia đình cũng mất hạnh phúc. Nếu khác biệt văn hóa có nguồn gốc tôn giáo có thể đưa tới bạo động. Riêng tại Hoa Kỳ, chính những công dân của đất nước này nhưng là tín đồ Hồi Giáo, đã có những hành vi khủng bố hoặc chạy ra nước ngoài, gia nhập các tổ chức khủng bố rồi kêu gọi giết hại đồng đội và người Mỹ, dù Hồi Giáo được tự do phát triển tại Hoa Kỳ. Lịch sử cho thấy tôn giáo cực đoan tạo ra tín đồ cuồng tín với văn hóa khắt khe và nếu họ là thiểu số, họ sẽ sống như một “ốc đảo” trong cộng đồng dân tộc. Tôn giáo tốt lành, cởi mở tạo ra văn hóa hiền hòa, dung dị và có thể hòa nhập với bất cứ xã hội nào. Cái khó của một cộng đồng là làm thế nào du nhập cái mới để đất nước tiến lên mà không mất bản sắc. Xã hội nào cũng phải tiến lên nhưng cái nào tốt? Cái nào xấu? Cái nào độc hại? Cái nào nên bắt chước… là cả một vấn đề nhức đầu trong bối cảnh toàn cầu hóa như ngày nay.

Theo Hiếu Phan

Xem bài gốc tại đây