Chàng trai 18 tuổi thành thạo 23 thứ tiếng

Chàng trai 18 tuổi Timothy Doner có thể nói thành thạo 23 thứ tiếng khác nhau trong vòng 4 năm.

“Thần đồng” – là cái tên mà cộng đồng đã ưu ái và ghi nhận  những đóng góp cho xã hội của những người trẻ tài ba này. Họ là những cô bé, cậu bé 5-7 tuổi hay các cô gái, chàng trai tuổi teen đã hoạt động xuất sắc trong một số lĩnh vực như: Y tế, Toán học, Thể thao, Âm nhạc, Công nghệ…

***

Timothy Doner (18 tuổi) sinh ra và lớn lên ở thành phố New York, Mỹ. Cậu đã đạt kỷ lục là người biết nhiều thứ tiếng nhất trên thế giới. Chỉ bằng cách tự học vào những ngày nghỉ cuối tuần và nghỉ hè. Sau 4 năm, cậu có thể nói thành thạo 23 thứ tiếng.

18 tuổi biết 23 ngoại ngữ

Ở Mỹ, hầu hết mọi người nói cùng một ngôn ngữ hoặc nhiều nhất chỉ là hai. Bởi vậy, việc thông thạo từ 3 ngôn ngữ trở nên là điều hiếm gặp.

dothai
Timothy Doner thành thạo 23 thứ tiếng

Timothy Doner luôn bị cuốn hút bởi các ngôn ngữ trên thế giới. Khi còn nhỏ, cậu bé rất ngưỡng mộ Richard Simcott, người từng đăng liên tiếp các video giới thiệu kỹ năng ngôn ngữ của mình.

8 tuổi, cậu bé Timothy Doner háo hức khám phá tiếng Do Thái để chuẩn bị cho lễ trưởng thành Bar Mitzvah vào mùa thu năm 2009 (trong đạo Do Thái, con trai đến 13 tuổi thường tổ chức lễ này để đánh dấu mình là người trưởng thành – PV).

Chỉ vài tuần sau đó, cậu bé đã có thể giới thiệu bản thân bằng ngôn ngữ này một cách hoàn hảo tại lễ trưởng thành. Từ đó, Timothy tiếp cận thêm nhiều ngôn ngữ khác.

Mùa hè bước vào lớp 9, Timothy tham dự chương trình tiếng Ả Rập tại Đại học Brigham Young.  Ngay lập tức, cậu bé chuyển sang học tiếng Ả rập và chỉ đúng 1 tuần sau đó, cậu đã đọc hiểu thông thạo thứ tiếng này.

“Quyết định học tiếng Ả Rập của tôi xuất phát từ mối quan tâm với tiếng Do Thái cũng như văn hóa và lịch sử Trung Đông. Từ tiếng Ả Rập, tôi có thể tiếp cận với nhiều thứ thú vị hơn như trang phục, ẩm thực, văn học, các vấn đề chính trị… Đó cũng chính là chìa khóa giúp tôi có được ngày hôm nay”,Timothy nói.

Cuối tháng 3.2011,  trong khi đang nghỉ xuân, Timothy Doner đã thực hiện một video nói tiếng Ả Rập, với phụ đề tiếng Anh, đăng tải lên Youtube,. Ban đầu những người bình luận không nhiều nhưng rất nhiệt tình, chủ yếu là những người ở khu vực Trung Đông.

Timothy nói được 23 thứ tiếng chỉ trong 4 năm

Dần dần, số lượng người xem tăng lên đáng kể, có tới 10.000 lượt xem chỉ trong vòng 2 ngày. Những video sau đó của Timothy Doner tiếp tục thu hút được lượng fan “khủng”  trong nhiều năm qua, có khi lên tới 1 triệu lượt xem.

Từ đó, Doner tiếp tục học các thứ tiếng khác qua sách và các chương trình ứng dụng ngôn ngữ Flashcard trên điện thoại thông minh của mình. Trong quá trình tìm tòi học hỏi, Timothy vô tình xem được clip của một người giao tiếp thành thạo 16 ngôn ngữ và được biết anh ta cũng học ngoại ngữ qua Richard Simcott trên trang YouTube. Điều này càng giúp Timothy tự tin vào phương pháp học của mình.

Timothy Doner thực hành  kỹ năng giao tiếp bằng cách nói chuyện với các tài xế taxi, giao tiếp với các nhân viên trong cửa hàng ăn và mọi người từ khắp nơi trên thế giới thông qua việc email hoặc Skype.

Điều đáng kinh ngạc là Timothy chỉ mất khoảng một đến hai tuần để nghiên cứu hầu hết tất cả các ngoại ngữ. Sau mỗi lần học được một ngoại ngữ mới, cậu lại tự ghi hình rồi đăng tải trên mạng làm kỷ niệm. Video gần đây nhất được tải lên trang này là video nói tiếng Hindu.

Học bằng niềm đam mê

Khi được hỏi bí quyết nào giúp cậu có được thành tích này kỳ diệu này, Doner chỉ khiêm tốn trả lời: “Giống như tất những niềm đam mê khác, chỉ cần các bạn dành nhiều thời gian cho nó”.

Bí quyết thành công của Timothy là học bằng niềm đam mê

Timothy không biết khả năng học ngoại ngữ của mình là năng khiếu bẩm sinh, sự nỗ lực hay là cả 2. Nhưng có một điều cậu chắc chắn là việc biết nhiều ngoại ngữ đã giúp đỡ cậu rất nhiều trong cuộc sống.

Tuy nhiên, đôi khi Timothy cũng khiêm tốn một cách hài hước rằng, việc biết nhiều thứ ngoại ngữ đã biến cậu thành một “kẻ nghe lén” vì cậu có thể nghe được rất nhiều cuộc trò chuyện bằng nhiều thứ ngôn ngữ khác nhau.

Bí quyết thành công của Timothy chính là niềm đam mê. Những ngày được nghỉ, cậu dùng 15 giờ/ngày để tự học những bước đầu của một ngôn ngữ, liên tục từ 2 đến 3 tuần.

Cậu cũng thường xuyên liên lạc với người nước ngoài qua Skype, những người có thể đưa ra lời khuyên tốt nhất cho cậu trong việc học ngôn ngữ của họ. Cứ thế, chỉ trong vòng 4 năm, Timothy đã thông thạo 23 thứ ngôn ngữ khác nhau.

“Việc thay đổi cách tiếp cận với từng loại ngôn ngữ cùng niềm cảm hứng, đam mê đã giúp tôi vượt qua những rào cản khó khăn trong việc học ngoại ngữ”,Timothy chia sẻ.

Tuy nhiên, đôi khi Timothy Doner lo ngại một ngày nào đó sẽ mất đi “khả năng vượt trội” của mình. Bởi có một lý thuyết ngôn ngữ cho rằng, từ 9 đến 12 là độ tuổi hợp lý và quan trọng cho việc học ngoại ngữ nhưng khi lớn lên khả năng cảm nhận, ghi nhớ ngữ pháp, từ vựng, âm vị… của một loại ngôn ngữ mới sẽ giảm dần.

Mới đây, Timothy vừa hoàn thành bài thi SATs và đang xem xét việc tìm một công việc trong tương lai. Có thể, anh sẽ trở thành một biên dịch viên làm việc ở nước ngoài.

Ngoài ra, Timothy cũng hy vọng mình sẽ trở thành giảng viên ngôn ngữ ở Mỹ. “Từ các khóa học ngôn ngữ trong trường học của mình, tôi thấy rằng có những cách đơn giản hơn mà lại rất hiệu quả để giảng dạy ngôn ngữ. Và việc nhân rộng nó cũng khá dễ dàng”, Timothy chia sẻ.

Theo http://danviet.vn/

Xem bài gốc tại đây

 

Bùi Minh Triết và 6 chữ “Kiên trì – Nỗ lực – Đam mê”

Cứ theo đuổi đam mê và cống hiến vô vụ lợi, các bạn sẽ dần đạt được ước mơ của mình.” đấy là một trong bí quyết giúp Bùi Minh Triết may mắn thực hiện những công trình nghiên cứu cùng các giáo sư tại Harvard Medical School (HMS) và Stanford School of Medicine trong hè này.

Cùng sinhvienusa tìm hiểu những bí quyết để Triết có được những thành tích đáng nể này nhé!

11005821_852061168186192_230504198_n

 

11004686_852061181519524_1485437215_n
Chụp cùng giáo sư đỡ đầu ở McDaniel

Xin chào Triết, chúc mừng bạn đã vinh dự được hội đồng khoa học ở Khoa Hoá Sinh và Dược Lý Phân Tử ở Harvard Medical School (HMS) nhận vào dự án nghiên cứu đào tạo các nhà khoa học và bác sĩ trẻ của năm 2015. Bạn có thể chia sẻ bí quyết để có được cơ hội này?

Bí quyết đối với mình chỉ có hai. Thứ nhất là “Kiên trì và Nỗ Lực”. Nước Mỹ là một nơi có tính cạnh tranh rất khốc liệt mà du học sinh thì có vô vàn những bất lợi về cơ hội so với học sinh bản xứ. Những chính sách ưu đãi về nghiên cứu và cơ hội việc làm đối với du học sinh thì phải nói là ít hơn rất nhiều. Muốn thành công thì một du học sinh phải nỗ lực gấp 10 lần so với những bạn học sinh Mỹ thì mới có thể nắm bắt được cơ hội để bắt đầu theo đuổi giấc mơ của mình. Đôi khi mình phải hy sinh rất nhiều thời gian rãnh của bản thân, phải từ bỏ nhiều sở thích cá nhân (bóng đá, âm nhạc, dancing…) để kiên trì theo đuổi mục tiêu cuối cùng của mình.

Thứ hai là “Đam mê.” Nếu bạn không biết mình muốn làm gì và tại sao mình lại theo đuổi con đường mình đang chọn, thì có lẽ bạn đã đi sai con đường và rất khó có thể theo kịp những người đang đi trên con đường đó. Các bạn phải có định hướng rõ ràng kể từ khi bắt đầu đặt chân lên đất nước này, phải hoạch định kế hoạch tương lai của mình (6 tháng, 1 năm, 3 năm, 10 năm…), và tốt nhất là nên biết rõ là mình muốn làm gì sau khi tốt nghiệp để 4 năm đại học trôi qua một cách lãng phí.

Mỗi người chỉ có 24 giờ đồng hồ một ngày, và lựa chọn để làm những gì trong 24 giờ ấy sẽ quyết định sự thành công của người ấy. Và mình thì cũng đã có sự lựa chọn riêng của mình. Mình dành 24 giờ ấy để làm quen dần với cái khó khăn sự nghiệp nghiên cứu để có thể chuẩn bị cho bản thân mình đủ khả năng để hoàn thành giấc mơ mình ấp ủ kể từ khi đặt chân lên đất Mỹ. Nếu như các bạn không ngại để mình thổ lộ ước mơ của bản thân thì mình xin được viết vài dòng. Mình mong muốn tìm ra phương thức để ngăn ngừa quá trình di căn của ung thư, đặc biệt là đối với ung thư trẻ em. Nếu như Martin Luther King đã có một giấc mơ về một “thế giới đại đồng,” không phận biệt màu da sắc tộc của ông thì mình cũng có một giấc mơ cho riêng mình. Nơi giấc mơ ấy, mình thấy những tế bào khỏe mạnh hồi phục, sinh trưởng mạnh mẽ, chiến đấu chống lại những tế bào ung thư ác tính. Nơi giấc mơ ấy, mình sẽ thấy những nụ cười lại rạng rỡ trên khuôn mặt của bệnh nhân ung thư thời kì cuối, và thấy những giọt nước mắt hạnh phúc của những người thân bệnh nhân, của cha mẹ, con cái, vợ chồng họ… Cứ theo đuổi đam mê và cống hiến vô vụ lợi, các bạn sẽ dần đạt được ước mơ của mình.

11004509_852061161519526_1178036091_n
Báo cáo tốt nghiệp của Triết về đề tài “Tiềm năng của IP-10 trong chẩn đoán và trị liệu ung thư buồng trứng và sinh non thiếu tháng”

Mình nghĩ ngoài thời gian nghiên cứu bạn cũng cần một ít thời gian cho những sở thích của bản thân cũng như các hoạt động cồng đồng. Bạn có thể chia sẻ thêm về điều này?

Mình hiện là phó chủ tịch (Vice-President) của hôi Hóa Học Danh Dự (Chemistry Honor Society) và đồng phó chủ tịch (Co-Vice President) của hội Sinh Học Danh Dự (Biology Honor Society) trường McDaniel. Nhiệm vụ chính của Vice President là mời những giáo sư hay những nhà nghiên cứu của các trường đại học hay viện nghiên cứu các nơi về trường để thuyết trình về các đề tài nghiên cứu nhằm nâng cao hiểu biết và đam mê các môn khoa học tự nhiên. Ngoài ra, mình cũng phải phối hợp với các giáo sư của trường để tạo ra một môi trường học tâp Hóa Học và Sinh Học năng đông hơn với các hoạt động như là trực tiếp thảo luận về những vấn đề khoa học nổi bật của năm chẳng hạn như Giải thưởng Nobel của các năm và ý nghĩa tầm cỡ của các nghiên cứu đoạt giải. Về hoạt động cộng đồng thì, hè năm 2014, mình có phối hợp với Shervin Etemad, một người bạn đồng nghiệp người Iran cùng làm nghiên cứu với mình tại Yale School of Medicine, để tổ chức một cuộc chạy bộ từ thiện dành cho các trường và các bệnh viện tại New Haven, nhằm gây quỹ và nâng cao ý thức cộng đồng về ung thư vú và ung thư cổ tử cung. Khi hoạt động gây quỹ kết thúc thì tụi mình cũng thu được một số tiền khá lớn và đã tặng cho quỹ ung thư của bệnh viện Yale-New Haven để làm quỹ nghiên cứu.

10984807_852061171519525_198476170_n
Minh Triết và Ba
11003922_852061154852860_705123974_n
Triết và một học sinh năm ba khác của trường được kết nạp vào Phi Beta Kappa Society

Nhiều bạn mong muốn được đi du học bằng học bổng nhưng vẫn còn nhiều nỗi lo như tiếng anh, khả năng của bản thân… Theo bạn để có được học bổng mình cần trang bị những gì? Và những yếu tố nào giúp mình có tên trong danh sách cấp học bổng?

Ai cũng có nỗi lo cho riêng bản thân mình. Sẽ rất khó có thể tiến bộ nều bạn không đủ dũng cảm để chinh phục nỗi lo ấy. Tiếng Anh của bạn không giỏi, hãy đi học hoặc tự học lấy. Khả năng bạn không đủ, hãy tự trau dồi. Thế giới bên ngoài là một môi trường khốc liệt, nếu đủ ý chí và niềm tin, hãy mạnh dạn mà đi. Nếu vẫn cảm thấy sợ sệt thì mình khuyên bạn nên chấp nhận, đừng đi du học để rồi tạo gánh nặng kinh tế cho bản thân và gia đình. Ngoài những kĩ năng tiếng Anh như SAT > 2000, TOEFL > 90, khả năng viết essay tốt, hoạt động ngoại khóa, thì bản thân bạn chính là yếu tố giúp bạn gây ấn tượng cho các trường nhất. Có ước mơ to lớn, có kế hoạch rõ ràng, biết hoạch định tương lai. Thể hiện những điểm này trong essay của các bạn khi nộp đơn, trường đại học nào lại không muốn bạn là thành viên của họ. Nếu họ thích bạn, học bổng tự nhiên sẽ là của các bạn

Cảm ơn Triết về những chia sẻ thú vị đến độc giả của sinhvienusa!

Cùng xem bài viết Phỏng vấn chàng trai vừa nhận nghiên cứu tại Harvard Medical School tại đây

 

————————-

Các thành tích của Minh Triết trong lĩnh vực nghiên cứu:

Đã và đang tham gia vào 5 công trình nghiên cứu khoa học với giáo sư của các trường:

+ McDaniel College 2012: Nghiên cứu về amyloid fibril trong bệnh Alzheimer’s và Parkinson’s (với giáo sư Melanie Nilsson)
+ McDaniel College 2013: Nghiên cứu về tác dụng của “Chelating agents” [Ni(trenacac)(2-MeIm)]BPh4và [Co(trensal)(2-MeIm)]BPh4 trong chữa trị ung thư (với giáo sư Peter Craig)
+ Yale University, School of Medicine 2013-2014: Nghiên cứu về tiềm năng của Interferon-gamma inducible protein 10 (IP-10) trong chẩn đoán và điều trị ung thư buồng trứng và sinh non thiếu tháng (với giáo sư Michelle Silasi)
+ McDaniel College 2014-2015: Nghiên cứu về giải mã gen của ruồi giấm Drosophila và gen tương đồng của Drosophila với con người (với giáo sư Susan Parrish).
+ Harvard Medical School 2015: Nghiên cứu về tương tác thuốc với thụ thể G muscarinic α/β-adrenergic receptors và phương pháp “điều trị trúng đích” trong bệnh tim mạch và hen suyễn cấp (với giáo sư Andrew Kruse)

Các thành tích khác:

  • – Báo cáo hội nghị khoa học ở University of Maryland, tháng 10 năm 2013.
    – Báo cáo hội nghị khoa học ở Nhật Bản, hè 2013
  • – Học bổng 4 năm tại McDaniel College.
    – President’s List 2014-2015.
    – Highest Honor Dean’s List 2012-2015
  • – Một trong hai thành viên trẻ tuổi nhất của McDaniel College được kết nạp vào Phi Beta Kappa Society, hội học thuật danh giá và cổ nhất của nước Mỹ. (năm 2015)

(Trong số các thành viên có 17 tổng thống Mỹ, 38 nghị viện sĩ, và 136 nhà khoa học đat giải Nobel)
– Học sinh năm 3 duy nhất của trường được đề cử vào American Chemical Society (ACS), hội hóa học chuyên nghiệp lớn nhất của Mỹ và của thế giới tính đến nay. (năm 2015)

– Học bổng Harry Clary Jones cho học sinh xuất sắc nhất ngành hóa học của McDaniel College (năm 2015)
– Học bổng Elderdice cho học sinh giỏi từng năm của trường McDaniel College. (2013-2015)

Hạnh Nguyễn

——————————-

Hiện đang là Freelancer – Writer

Cộng tác với Sinhvienusa.org từ tháng 11/2014 cô đã có nhiều bài viết về chân dung các du học sinh xuất sắc đang sinh sống, học tập và làm việc tại Hoa Kỳ.

“Tôi thích viết, dường như đó là một đam mê. Điều duy nhất bạn có thể để lại trước lúc ra đi chính là những câu chuyện kể về đời mình. Chính vì thế, tôi muốn được để lại đời càng nhiều bút tích của mình càng tốt ^^ – Một trong những câu nói yêu thích: Đừng bao giờ cố gắng trở thành người thành công mà hãy cố gắng trở thành người có nhiều giá trị hơn. – Albert Einstein”

944771_623989667632455_1730984794_n

Thông tin cá nhân của Hạnh Nguyễn:

– Facebook: https://www.facebook.com/nguyenthihong.hanh.7399

– Website: http://hnstory.com/

GS Ngô Bảo Châu: “Cả đắng cay cũng nằm trong hạnh phúc”

Trò chuyện dịp Tết, GS Ngô Bảo Châu chia sẻ: “Trong cuộc sống có cả cái ngọt ngào và đắng cay. Mình phải biết là ngay cả cái đắng cay đó cũng nằm trong hạnh phúc”.

Tôi quen lắm người nhiều tiền mà bất hạnh

Anh đang ở trên đỉnh cao khoa học, cảm giác ở trên đỉnh cao thế nào?

Tôi thấy cũng bình thường. Có cảm giác đặc biệt mà tôi phát hiện là khi mình nói thì nhiều người nghe hơn (cười). Thực ra là đối với công việc, thì tôi hơi ít thời gian để làm chuyên môn hơn. Tôi chưa tìm lời giải cho vấn đề ấy.

Mục tiêu kế tiếp của anh là gì?

Đối với tôi, giai đoạn nghiên cứu khoa học mà để chinh phục một kết quả khoa học thì tôi thấy đã làm được rồi. Một điều rất muốn mà tôi chưa làm được là đào tạo ra học trò giỏi.

GS Ngô Bảo Châu.

Anh rất quan tâm đến đào tạo, vậy anh có khó khăn gì? Giờ anh bắt đầu một ước mơ mới, lại bắt đầu từ đầu?

Cái khó khăn bây giờ là ví dụ buổi họp bàn mà chưa đi đến kết luận gì hết. Đối với tôi cũng bình thường thôi, không thất vọng. Không ai cố tình gây khó dễ cho mình. Thực ra là khó khăn chung, khó khăn cơ bản là mình không có nhiều tiền, không thể muốn tiêu như thế nào thì tiêu.

Phải chấp nhận chuyện đó thôi. Những cái đó tôi nghĩ là mất thời gian nhưng sẽ giải quyết được. Cái khó khăn thứ hai là chuyện ước mơ của giới trẻ càng ngày càng ít hơn. Cái này thì không có cơ chế nào gỡ được. Tôi cảm thấy giới trẻ bây giờ ấp ủ ít ước mơ nhưng các bậc phụ huynh có vẻ ước mơ về con rất là nhiều.

Lần trước có đoàn học sinh đi thi quốc tế, tôi có gặp các bạn. Trong đó, có 3 bạn đăng ký học Đại học Ngoại thương, tôi hỏi: “Tại sao các em lại học Ngoại thương? Rõ ràng các em có thiên hướng, có tư chất học về Toán học cơ bản”. Mẹ một bạn bảo “Học Ngoại thương tốt về tương lai, vật chất sau này”. Nhưng bạn ấy phản đối câu trả lời của mẹ. Bạn ấy muốn học khoa học tự nhiên nhưng được bố mẹ định hướng thi Ngoại thương. Tôi nghĩ chuyện đấy rất là dở, vì cha mẹ định hướng cứ nghĩ là mình thực tế nhưng có khi lại sai lầm.

Anh có gặp phụ huynh và thuyết phục họ không định hướng cho con cái?

Thuyết phục thế nào được. Khó lắm. Với những người lớn thì không nên nói nhiều về ước mơ vì khi họ đã quá 30 – 40 tuổi ước mơ không còn quan trọng với họ nữa. Về mặt thực tế, tôi nghĩ cái nhìn ngắn hạn là rất sai lầm. Vì cái quan trọng trong cuộc đời của mỗi người không đơn thuần là kiếm được nhiều tiền. Kiếm được nhiều tiền đơn thuần không thể mang lại cho họ cuộc sống hạnh phúc được.

Cái chính của mỗi người phải là thực hiện được hết khả năng của bản thân, khả năng của mình đến đâu thì mình làm đến đó. Đó mới là cái toại nguyện nhất của bản thân. Cái bất hạnh nhất là mình cảm tưởng mình có nhiều khả năng mà mình không làm được. Tôi quen nhiều người nhiều tiền mà rất bất hạnh (cười).

Hạnh phúc của anh là gì?

Tôi vừa trả lời phỏng vấn thượng tọa Thích Nhật Từ làm báo Phật giáo Ngày nay câu hỏi này. Hạnh phúc đối với tôi thực ra khác với nhiều người nghĩ. Hạnh phúc nhất đối với tôi là cảm giác còn đang sống. Trong cái sống đó có cả cái ngọt ngào và đắng cay. Mình phải biết là ngay cả cái đắng cay đó cũng nằm trong hạnh phúc. Vì đó là cuộc sống. Khi người ta bắt đầu có những bất hạnh chính là khi chạy theo những ảo ảnh, những ảo ảnh hình dung cuộc sống rất ngọt ngào, như là chạy vào Disneyland. Khi chạy theo ảo ảnh thì chắc chắn sẽ bất hạnh. Đó là lúc mình từ chối cuộc sống thật sự.

Thưa anh, theo đuổi đam mê có phải chạy theo ảo ảnh?

Phải xem đó là đam mê như thế nào? Phải định nghĩa lại đam mê. Đam mê thực ra không phải là ảo ảnh. Nhưng nhiều cái ước mơ là ảo ảnh. Cảm giác mình đang sống rất quan trọng. Phải biết yêu cuộc sống như chính nó vốn có. Đó là một điểm rất quan trọng trong đạo Phật. Mình phải sống hết mình với những giây phút sống của mình.

Triết lý lớn nhất phải là yêu cuộc sống

Trong bài nói chuyện với nhà văn Phan Việt, anh nói “sống làm sao để sau này biến mất không dấu vết”. Nhưng Ngô Bảo Châu bây giờ biến mất thì hơi khó?

Mình phải hiểu là dấu vết như thế nào. Cũng giống như trong thiên nhiên, tất cả sinh linh tồn tại đều có một dấu vết gì đó. Dấu vết tức là cái mình để lại – cắt nghĩa chính xác rất khó. Có điều thực sự tôi rất sợ là khi nghĩ đến lúc mình chết rồi người ta làm cái mộ to tướng rồi ngày ngày đến thắp hương. Đấy là một cái dấu vết rất là kinh.

Đấy là cái nỗi sợ của anh nhưng là niềm mơ ước của rất nhiều người. Có nhiều người nhà giàu ở Việt Nam có phong trào xây mộ xây lăng cho mình?

Tôi vừa đi Huế. Nhà cho người ở thì ít nhưng mộ cho người chết thì rất to. Kể cả xây cho người đã chết rồi với tôi đó là sự lãng phí kinh khủng. Không để lại dấu vết với tôi cái lớn nhất là không nên cản trở cuộc sống của người khác. Kinh khủng nhất là cản trở cuộc sống của người khác.

Thực tế một số người tạo dấu vết của mình bằng cách cản trở cuộc sống, thậm chí cản trở sự phát triển của xã hội?

Tôi nghĩ triết lý lớn nhất là phải yêu cuộc sống. Yêu cuộc sống như chính nó chứ không phải là cuộc sống phải có chức năng nhiệm vụ gì cả. Nhiều khi mình phải nhìn kể cả những động vật, thực vật vô ích cho con người. Đôi khi chúng ta cũng nhổ cỏ dại, để bãi cỏ xanh tươi đẹp đẽ.

bchau2-1533a
GS Ngô Bảo Châu với sinh viên.

Về mặt nguyên tắc không ai phủ nhận mình có quyền nhổ cỏ dại. Nhưng mình phải hiểu cỏ tồn tại vì nó tồn tại thôi, nó chẳng có lý do gì phục vụ cuộc sống con người cả. Con người cũng thế, mình phải nhìn người ta sống trong cuộc sống của chính họ, không phải tồn tại để phục vụ cho cuộc sống của mình.

Con người để đạt được trạng thái hồn nhiền của đầu óc rất khó vì bị quá nhiều kinh nghiệm, nhiều vấn đề của đời sống tạo nên những nếp hằn trong đầu óc. Tôi rất thích câu mang tính triết học của Trịnh Công Sơn “Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh”. Phải chăng cứ sống thật với mình rồi mình sẽ có niềm vui?

Không có hồn nhiên thì không thể khám phá được. Nếu đọc triết học của Platon thì một trong những tiền đề của sự khám phá là sự ngây thơ, hồn nhiên. Nếu cái gì mình cũng biết rồi thì ai còn ham mê khám phá nữa. Một trong những bí quyết để làm khoa học là giữ cho mình một tâm hồn trong trẻo.

Có lúc nào anh cảm thấy hối tiếc không?

Có. Tất nhiên là có những lúc hối tiếc về những quyết định trong cuộc sống.

Anh có thể kể về một sai lầm của anh không?

Không (cười). Tôi chưa chuẩn bị cho chuyện này. Sai lầm thì có nhiều sai lầm nhưng sai lầm để mình phải hối tiếc thì…

Anh đã bao giờ thấy chán Toán chưa? Đã bao giờ anh nghĩ đến việc bỏ Toán để theo đuổi cái khác chưa?

Mệt mỏi thì có chứ chán đến mức đó thì không.

Làm thế nào để hết mệt mỏi?

Mệt mỏi thì làm chuyện khác. Tôi nghĩ làm cái gì mãi thì cũng chán, nhưng quan trọng là phải luôn có cái mới. Khoa học hay ở chỗ lúc nào cũng đi tìm cái mới. Như Bổ đề cơ bản tôi theo đuổi nhiều năm trời nhưng làm xong tôi lại không thấy không ham mê như trước nữa.

Trong mười mấy năm lúc nào cũng đam mê như vậy ạ? Vậy không kết thúc thì tốt hơn đúng không, để lúc nào anh cũng thấy đam mê?

Ừ đấy. Trước đây tôi có viết một câu thơ lăng nhăng mà mọi người không ai hiểu là “Có một con đường ta đi/ Giá chi không bao giờ tới đích”. Chuyện làm Toán cũng thế, mình vẫn muốn tới đích, nhưng cái hạnh phúc nhất đó là lúc đi trên con đường. Cuộc sống của mình cũng thế. Cái đích của cuộc sống chẳng qua là cái chết (nghĩa trang thôi).

Tôi nghĩ là lúc mình đi trên con đường ấy, cái quá trình mình đi còn hạnh phúc hơn là đến được đích?

Nhưng nếu không có đích thì mình sẽ không thể đi được. Hôm trước tôi có nói với Phan Việt là phải có một cái đích cao quý. Cái cứu cánh có hai nghĩa, vừa là mục đích nhưng vừa có một cái nghĩa hơi hiểu sai một chút, đó là cái cứu mình, giúp mình tổ chức cuộc sống của mình.

Đó có phải lý tưởng không anh?

Phải có lý tưởng là đúng. Mỗi người phải có lý tưởng nhưng nói sống có lý tưởng thì tôi hơi ngại, một phần là hơi bị sáo. Lý tưởng là mình quên mất sống cuộc sống của mình mà chỉ nghĩ tới cái đích. Mình phải tin vào cái đích của mình.

Giờ có nhiều bạn trẻ có nhiều cái đích không phải là cao quý lắm, ví dụ có một cái nhà, một cái xe, một thu nhập ổn định. Đó không có gì xấu cả, nhưng nó khác với cái thời chiến tranh với lý tưởng cao quý “Thép đã tôi thế đấy”.

Xây dựng một cuộc sống an bình, đầy đủ cho gia đình thì không có gì là xấu cả. Nhưng nếu thực sự mà để dùng từ tôn giáo là “cứu rỗi” con người thì những mục đích đó không thể cứu rỗi con người được. Bản chất của con người, theo xuất phát điểm của tôn giáo, của triết học là luôn sợ hãi cái chết, nhìn thấy cái đích trước mặt mình là nghĩa trang. Cái gì là cứu rỗi mình ra khỏi cái đích đó, hiển nhiên không phải chuyện nhà cửa, xe cộ của mình mà chính là vươn lên những cái tốt đẹp nhất. Cái đó khác với cuộc sống hàng ngày.

Cái tốt đẹp là sống có ích?

Có ích và hướng tới những giá trị đẹp, cái đẹp cứu rỗi cuộc sống. Người ta nói “Phụ nữ đẹp cứu rỗi cuộc sống” (cười) nhưng thực ra không phải.

Phụ nữ đẹp nhiều khi làm cuộc sống phức tạp đi?

Phức tạp lắm. Vô cùng phức tạp (cười).

Phải đảm bảo cuộc sống vật chất

Người ta nghĩ đến anh là một nhà Toán học nổi tiếng nhưng không biết anh tiêu tiền thế nào?

Tôi không ham mê những gì đắt tiền. Tôi cũng không biết chính xác mình có bao nhiêu tiền. Vợ tôi cũng hơi giống tôi theo mức đó. Gia đình chi tiêu tương đối bình thường. Có đủ tiền để không quá mức so đo về việc chi tiêu. Đó là một phần tôi muốn cố gắng giáo dục con cái về chuyện đó.

Thật ra là mình chỉ thực sự thiếu tiền khi mình quá bị phụ thuộc vào những cái đắt tiền. Cái lớn nhất của con người cần có là tự do. Cái phụ thuộc lớn nhất là tiền nong. Khi mình quá ham mê những cái đắt tiền thì mình sẽ bị phụ thuộc rất nhiều.

Nhưng có phải do anh có tiền nên anh theo đuổi được đam mê hay không?

Cái đó đúng. Phải có một thu nhập nhất định nào đó để đảm bảo cuộc sống vật chất. Khi người ta đói thì không nên quy kết cho người ta bất cứ một chuyện gì cả. Theo Victor Hugo thì ăn cắp là việc xấu nhất nhưng khi đói thì được quyền ăn cắp để được sống. Quyền được sống lớn hơn…

Nhưng anh ở nước ngoài nên anh vừa có thể theo đuổi đam mê, vừa có thể có tiền. Nếu công việc của anh cũng là khoa học, nhà giáo, nhưng ở Việt Nam thì khó hơn.

Tôi biết thế. Nhưng tôi nghĩ xã hội rồi sẽ thay đổi. Nói chung tôi là con người tương đối lạc quan.

Đam mê kế tiếp của anh là gì?

Tôi chỉ muốn làm thế nào để tạo ra nhiều cơ hội cho nhiều bạn trẻ làm được cái mình muốn.

Sự thành công của anh cũng là tạo cơ hội rồi. Anh tạo niềm tin cho các bạn trẻ. Có bạn nào đã nói với anh là “Lớn lên em muốn trở thành người giống như anh” chưa?

Chưa thấy bạn nào nói vậy nhưng có mấy sắc đẹp nguy hiểm viết thư bảo “Em chỉ muốn lấy người như anh” thôi. (Cười).

Anh có rất nhiều việc, vậy cuộc sống của anh có gì khác với mọi người? Một ngày bình thường của anh như thế nào?

Tôi ngủ ít thôi nhưng ngủ đúng giờ. Ở Việt Nam, một ngày của tôi hơi “rắc rối” hơn vì gặp nhiều bạn. Nhưng sống ở nước ngoài thì buổi sáng tôi dậy tương đối sớm để cùng vợ chuẩn bị đồ ăn sáng, ăn trưa cho trẻ con, 2 đứa nhỏ. Trưa cô bé lớn ăn ở trường. Vợ tôi đưa trẻ con đi học. Có hôm tôi đưa. Có lúc tôi làm việc ở nhà, có lúc đến trường làm việc. Cũng có nhiều việc. Buổi chiều về nhà, xem bài vở con cái, nói chuyện với chúng nó một chút. Nói chung tôi tương đối hài lòng với cuộc sống của mình.

Anh có thể về hẳn Việt Nam, ở Việt Nam các cô gái chân dài chỉ hơi nổi tiếng thôi thì đi dự tiệc đã được trả 1.000- 3.000 USD rồi. Nổi tiếng như anh chỉ cần đi dự hội nghị là sống thoải mái.

Thôi. Thực ra làm việc ở nước ngoài cũng là một cách giúp đỡ được nhiều bạn Việt Nam hơn.

Anh có thích làm người quan trọng không?

Không muốn người khác giúp đỡ mình quá nhiều. Chính khi người khác làm cho mình quá nhiều thì mình mất đi cuộc sống của mình. Có một nhà khoa học viết một cuốn sách kinh điển về sử dụng tiếng Anh cách đây 100 năm rồi. Khi ông ấy viết được một nửa thì do ông viết chậm quá, nhà xuất bản Oxford mới đề nghị cử một bà đến để lo giặt giũ nấu nướng cho ông ấy vì ông ấy sống một mình. Ông ấy bảo “Không, các anh muốn tôi chết sớm à?”. Và ông ấy tiếp tục làm việc theo cuộc sống của ông ấy. Tất nhiên là viết cuốn sách đó rất quan trọng, nhưng sống cuộc sống của ông ấy quan trọng hơn. Cuộc sống đời thường là quan trọng nhất.

Xin cảm ơn anh!

Theo Phùng Nguyên – Hà – Hạnh
Tiền Phong

Xem bài gốc tại đây

10 thói quen có thể hủy hoại sự nghiệp của bạn

Không mấy ai có khả năng “một tay mình làm nên tất cả” bởi vậy hãy tôn trọng và đối xử tốt với những người xung quanh để thành công lâu dài trong sự nghiệp

Dưới đây là 10 thói quen xấu có thể hủy hoại sự nghiệp của bạn theo Jeff Haden của LinkedIn.

1. Vô tư lãng phí thời gian của người khác

Bạn đến muộn trong cuộc hẹn hoặc buổi họp, đồng nghĩa với việc bạn cho rằng thời gian của mình quan trọng hơn của người khác. Còn khi bạn kiên nhẫn chờ đợi tới lượt thanh toán tại cửa hàng tạp hóa, cho thấy bạn tôn trọng người xung quanh.

Bạn mất tới 3 phút để đổ đầy bình nước quá khổ của mình trong khi cả hàng người đang đứng chờ sau lưng bạn. Điều đó đồng nghĩa bạn cho rằng mình đang sống trong thế giới của riêng mình và chỉ thế giới đó mới quan trọng.

Nhiều thói quen xấu khiến người khác vô cùng khó chịu. Ảnh: MichaelHyatt.
Nhiều thói quen xấu khiến người khác vô cùng khó chịu. Ảnh: MichaelHyatt.

Đó là những hành vi nhỏ gây khó chịu nhưng không phải điều gì to tát? Sai. Những người không chú ý tới những tiểu tiết đó sẽ rất hồn nhiên khi gây phiền phức lớn cho người khác

Cách bạn đối xử với những người xung quanh trong những việc nhỏ, đặc biệt khi là lãnh đạo, nói lên rất nhiều điều về con người bạn. Hãy hành động, cư xử như thể vấn đề của người khác cấp bách hơn của bản thân, nhờ đó bạn sẽ có được cảm tình của người xung quanh.

2. Phớt lờ người “không cùng đẳng cấp”

Người đàn ông trung niên nặng gần 140 kg đang vất vả luyện tập với các thiết bị trong phòng tập thể hình. Nhưng không ai nói chuyện hay chú ý tới ông ta, như thể ông là người vô hình. Tại sao? Vì ông ta không giống mọi người.

Đó là điều chúng ta thường làm. Khi đến tham quan một công ty, ta chỉ bắt chuyện với những người mình “nên nói chuyện”. Một quy tắc đơn giản là hãy gật đầu hoặc mỉm cười bất cứ khi nào nhìn thấy ai đó, hoặc thậm chí nói “xin chào”. Đừng cư xử như thể người khác không tồn tại. Như vậy mọi người xung quanh sẽ có thiện cảm với bạn.

3. Nhờ vả quá nhiều

Một ngườibạn không quen nhờ bạn làm một việc lớn và rất mất thời gian. Bạn lịch sự từ chối. Anh ta tiếp tục nhờ. Bạn tiếp tục từ chối. Đến mức anh ta nói: “Việc này vô cùng quan trọng với tôi. Anh phải giúp. Tôi thực sự cần anh giúp”.

Trên thực tế, đôi khi bạn thực sự cần đến sự giúp đỡ từ người khác. Nhưng đó là vấn đề của bạn. Thế giới này chẳng nợ bạn thứ gì. Bạn không có quyền đòi hỏi lời khuyên hay tư vấn. Thứ duy nhất bạn có quyền là những gì bạn làm được. Thông thường người ta chỉ muốn giúp những người biết tự giúp bản thân và biết giúp đỡ người khác trước.

4. Bỏ mặc những người thực sự cần giúp đỡ

Có nhiều người rơi vào tình cảnh không thể tự giúp mình và họ cần giúp đỡ: Một chút tiền, đồ ăn hay áo ấm. Mặc dù không hoàn toàn tin vào quả báo, nhưng tôi tin rằng khi làm điều tốt bạn sẽ nhận lại được điều tốt lành và cảm thấy thoải mái.

5. Đặt câu hỏi để có cơ hội “chém gió”

Trong giờ ăn trưa, một người hỏi: “Anh nghĩ tiếp thị qua truyền thông xã hội có hiệu quả không?” Bạn trả lời: “Ồ, tôi nghĩ tùy từng trường hợp…”.

Người đó liền ngắt lời: “Sai rồi. Tôi chưa bao giờ thấy đầu tư vào biện pháp này mang lại hiệu quả. Doanh thu trực tiếp cũng không tăng. Ngoài ra, cái gọi là “sự nhận biết” của khách hàng đối với sản phầm cũng không thể đo được và đây cũng không phải mục tiêu quan trọng…”. Anh ta liên lục ba hoa khiến bạn muốn thoát mà không được.

Đừng bao giờ vờ đặt câu hỏi để được “chém gió”. Chỉ hỏi khi nào bạn thực sự muốn biết câu trả lời. Khi tới lượt mình nói, hãy hỏi thêm để hiểu rõ hơn quan điểm của người đối diện. Mọi người thường thích những ai thực sự quan tâm tới người khác chứ không phải bản thân họ.

6. Hỏi câu “Biết tôi là ai không?”

Nhiều người thường “chìa ra bộ mặt” kiểu “Tôi là người quan trọng nên không thể làm việc này”. Bạn phải xếp hàng quá lâu hay dịch vụ cho bạn không đủ “riêng tư”, hay đôi khi không nhận được sự tôn trọng mình “đáng” được nhận. Tuy nhiên, đừng nói kiểu “Tôi là ông nọ bà kia. Mọi người sẽ thích hơn nếu bạn không hành xử theo kiểu “biết mình là ai” hoặc cho rằng mình đáng được đối xử khác biệt.

7. Không biết phân biệt tình huống

Tính cách khác biệt thường đem lại nhiều điều thú vị, nhưng sẽ không còn thú vị nữa khi bạn vẫn “thể hiện cá tính” đó trong những tình huống khó khăn, căng thẳng. Biết là bạn hài hước nhưng hãy biết khi nào nên và không nên thể hiện điều đó. Hãy biết khi nào nên dừng việc thể hiện cá tính của mình và đừng bao giờ ngụy biện rằng “Tôi là như vậy đấy”.

8. Đùa quá trớn

Với những vấn đề như kiểu tóc, cân nặng, chồng con hay công việc trục trặc, bạn thấy không sao khi tự lấy ra làm trò đùa nhưng người khác làm vậy bạn có được không? Câu trả lời là không. Bạn sẽ nói kiểu: “Tôi có thể nói mình béo nhưng anh thì không”.

Đôi khi việc tự làm trò từ nhược điểm của mình là hành động che đậy cho sự bất an. Vì vậy, đừng nhầm tưởng việc ai đó tự lấy họ ra làm trò cười đồng nghĩa với việc bạn được phép làm điều tương tự.

9. Khoe khoang “trá hình”

Khoe khoang trá hình là hành động muốn khoe khoang về bản thân nhưng giả vờ khiêm tốn. Chẳng ai muốn nghe bạn căng thẳng ra sao trước buổi nói chuyện tại TED Talk, cũng chẳng ai quan tâm việc bạn phải quản lý hai dinh thự vất vả ra sao. Trước khi khoe khoang, dù có khiêm tốn hay không, dù là về chuyện công việc hay chuyện riêng tư, hãy nghĩ đến người nghe. Cứ tự hào về những gì mình làm được, nhưng đừng nói gì cả. Hãy để cho những người xung quanh tự nói tốt về bạn.

10. Đề cao ý kiến của bản thân

Bạn biết những điều hay nhưng chỉ nên chia sẻ chúng đúng lúc đúng chỗ. Nếu bạn là người phụ trách, người lãnh đạo hay huấn luyện viên, hãy chia sẻ những điều đó. Còn nếu bạn chỉ là một người bình thường mới bắt đầu chế độ ăn kiêng thì đừng khuyên người khác phải ăn thế nào trừ khi được hỏi. Bởi những thứ đúng với bạn chưa chắc đã đúng với người khác. Chưa kể, nhiều khi những điều bạn cho là đúng thực ra không phải vậy.

Theo vnexpress.net

Xem bài gốc tại đây

OPRAH WINFREY – “Sức Mạnh Đến Từ Việc Tập Trung Vào Những Gì Khiến Bạn Cảm Thấy Phấn Khích”

Có thể nói Oprah Winfrey là biểu tượng của sự thành công mà bất kỳ người phụ nữ nào cũng mong muốn. Bà là diễn viên, nhà sản xuất truyền hình, nhà văn, nhà từ thiện và được công chúng đặc biệt biết đến với vai trò là người dẫn chương trình cho talkshow nổi tiếng của riêng mình.

3cc834d97e452b4efc6dd9b1ad09e146

 

“Đam mê là nguồn năng lượng. Hãy cảm nhận sức mạnh đến từ việc tập trung vào những gì khiến bạn cảm thấy phấn khích.”

Thành công và quyền lực nhưng tuổi thơ của Oprah Winfrey không hoàn toàn hạnh phúc. Bố mẹ bà không kết hôn và Oprah ra đời khi mẹ bà vẫn còn trong độ tuổi vị thành niên nên phải sống trong trang trại của bà ngoại trong khi mẹ kiếm việc làm ở nơi khác. Lên 6 tuổi Oprah chuyển đến sống cùng mẹ nhưng bị lạm dụng tình dục trong một thời gian dài vì mẹ bà không có nhiều thời gian bên con cái. Bị lạm dụng đã khiến cho Oprah suy sụp và tìm cách chạy trốn. Bà phải phá thai khi mới 14 tuổi và sau đó được bố đón về. Bắt đầu từ lúc đó, Oprah được nhận giáo dục tử tế và con đường thành công dần hé mở với bà. Tuổi thơ bất hạnh đã khiến cho Oprah nhận thức được phải chịu trách nhiệm cho chính cuộc đời mình và điều đó đã khiến khiến bà quyết tâm phải thành công.

“Hãy làm điều mà bạn nghĩ bạn không thể làm được. Nếu thất bại hãy thử lại và làm tốt hơn vào lần thứ hai. Những ai chưa từng vấp ngã thì không bao giờ leo lên được đến đỉnh cao. Đây chính là khoảnh khắc của bạn. Hãy nắm bắt lấy nó.”

Đỉnh cao sự nghiệp của Oprah Winfrey bắt đầu khi chương trình “A.M. Chicago” do bà dẫn chương trình được chú ý và đạt tỉ lệ người xem cao. Chưa đầy một năm sau, chương trình được đổi tên thành “The Oprah Winfrey Show” và trở thành talkshow đạt tỉ lệ người xem cao nhất trong lịch sử và đem lại cho Oprah nhiều giải thưởng danh giá. Sau khi “The Oprah Winfrey Show” khép lại vào năm 2011, bà tập trung vào chung vào kênh truyền hình riêng của mình “Oprah Winfrey Network” và chương trình đặc biệt có tên “Oprah’s Next Chapter” phỏng vấn những nhân vật nổi tiếng và có ảnh hưởng trên khắp thế giới, thu hút trên 80 triệu gia đình ở Mỹ theo dõi.

“Hãy suy nghĩ như một nữ hoàng. Một nữa hoàng không sợ thất bại. Thất bại chỉ là bước đệm để trở nên vĩ đại.”

Ngoài những talkshow mang thương hiệu của mình, Oprah Winfrey còn đạt được thành công trong nhiều lĩnh vực khác như diễn viên, nhà văn, nhà sản xuất. Nhưng những thành công đó đến với bà không phải nhờ may mắn mà chính sự can đảm và quyết tâm buộc mình phải thành công đã giúp Oprah gây dựng tên tuổi của mình. Bà đã dũng cảm vượt lên quá khứ và dám ước mơ cho bản thân. Với Oprah Winfrey, không bao giờ là quá muộn để thực hiện ước mơ của bản thân. Hãy tin tưởng vào chính mình và dũng cảm thực hiện ước mơ bởi thành công không tự xuất hiện mà bạn phải tự tạo ra nó

Theo ybox.vn

Xem bài gốc tại đây