Nguyễn Hà Đông: Làm tốt từ cái nhỏ nhất

Nguyễn Hà Đông sinh năm 1985, là “cha đẻ” của trò chơi nổi tiếng toàn cầu Flappy Bird, trò chơi trên điện thoại từng được tải lên đến gần 3 triệu lượt mỗi ngày và đạt 50 triệu lượt tải trên toàn thế giới.

ha dong

Flappy Bird là trò chơi đứng đầu danh sách miễn phí trên iTunes App Store của Mỹ, Trung Quốc và UK và là ứng dụng được tải về nhiều nhất trên App Store cũng như trên Google Play trong năm qua. Nguyễn Hà Đông sở hữu GEARS Studios và có khoảng 6 năm kinh nghiệm làm game di động.

Theo đánh giá từ giới chuyên môn, Flappy Bird thành công vì đã đạt đến “đỉnh cao” nhất trong sự đòi hỏi của ngành trò chơi trực tuyến: game dễ chơi nhưng khó giỏi.

Năm 2012, tôi có công ty thiết kế game GEARS Studios. Trước Flappy Bird, số lượng trò chơi tôi đã làm không đếm xuể nhưng tất cả những game này đều chưa đạt được tiêu chuẩn mà tôi đề ra nên vẫn giữ cho riêng mình.

Trong những ngày “sóng gió” với Flappy Bird, tôi nghe rất nhiều đánh giá, khen có, chê có, có cả những cáo buộc không tốt nhưng tôi biết mình không làm sai. Tôi nghĩ, nên tin vào cảm nhận của mình hơn là ý kiến của đám đông. Có giữ cho bản thân vững vàng trước mọi chuyện mới có thể điều hành tốt công việc.

Với những đánh giá đề cao Flappy Bird, tôi thật sự cảm ơn nhưng cách làm của tôi không cao siêu hay bí mật. Nguyên tắc làm nghề của tôi là nhân vật phải có tính cách, có như vậy mới chinh phục được người dùng.

Con đường của tôi đơn giản làm mọi việc từ nhỏ đến lớn, game sau tốt hơn một chút, thêm một chút nội dung… để đạt đến mức ưng ý như Flappy Bird. Vì đã làm tốt trong từng chi tiết nên làm xong game nào, tôi quên luôn game ấy để bắt tay vào một dự án khác. Do vậy, sẽ chẳng có bản nâng cấp nào của Flappy Bird.

Sau Flappy Bird, tôi có một game đã chia sẻ ra thị trường là Scooter. 20 triệu lượt download cho Scooter, game mới nhất ấy cũng đã là tín hiệu vui cho tôi trong năm vừa qua.

Trong năm 2015, tôi sẽ trình làng thêm một game mới. Cách làm của tôi vẫn sẽ không thay đổi: làm tốt từ cái nhỏ nhất để không phải băn khoăn về bất cứ chi tiết nào trong sản phẩm trước khi đưa ra thị trường.

Với tôi, con đường khởi nghiệp vẫn còn rất dài. Tôi chưa thành công nhưng cũng chẳng thất bại. Tôi đang đi trên con đường ấy để tìm kiếm những giá trị cho chính bản thân mình.

Quản lý người Việt đầu tiên ở Google Châu Á

Làm việc trong không gian mở của môi trường quốc tế, ngồi trước máy tính 16 giờ/ngày chỉ là “chuyện nhỏ”. Đó là suy nghĩ hơn 6 năm về trước của Bạch Dương, một trong những người Việt Nam đầu tiên làm việc cho Google châu Á.

* Lý do nào khiến anh đầu quân về Google?

– Sau vài năm làm kỹ sư phần mềm, tôi nhận thấy kỹ năng giao tiếp của mình thui chột dần do ngày nào cũng “ôm” máy tính khoảng 16 tiếng đồng hồ. Gửi hồ sơ dự tuyển vị trí nhân viên kinh doanh của Google nhưng tôi không nghĩ mình có cơ hội.

Khá bất ngờ, tối thứ Sáu tôi gửi hồ sơ đi, sáng thứ Hai đã có người gọi phỏng vấn. Ba năm sau đó, tôi chuyển sang làm quản lý dự án cho Google ở các nước đang phát triển.

Làm việc ở Google hơn 6 năm, kinh qua một số vị trí, tôi thấy mỗi công việc đều có những thuận lợi, khó khăn riêng. Chẳng hạn, nhóm quản lý dự án của Google Maps có gần 20 người ở khắp thế giới nên bị ảnh hưởng về giờ giấc làm việc.

Khi muốn trao đổi về một vấn đề nào đó, tôi ở châu Á nên phải dậy sớm hơn, hoặc phải thức khuya. Còn muốn làm việc với đồng nghiệp ở châu Mỹ, tôi phải thức đêm mới gặp được.

Tuy nhiên, cái hay là ở Google, mọi người đều tự chủ trong công việc của mình. Mỗi người tự đặt ra mục tiêu và chủ động làm việc để đạt được mục tiêu đó. Vì vậy, Google chỉ thích hợp với một số người.

* Theo kinh nghiệm của anh, yếu tố nào là cần thiết khi làm việc trong môi trường quốc tế?

– Qua phỏng vấn tuyển dụng hơn 100 người làm việc cho Google và kinh nghiệm bản thân, tôi thấy kỹ năng cần nhất là tiếng Anh lưu loát. Người Việt có một số lợi thế nhưng tiếng Anh so với các nước trong khu vực chưa tốt lắm. Thêm vào đó là tư duy độc lập, Google đánh giá cao yếu tố này.

Google là môi trường làm việc quốc tế, nhân viên đến từ các nước khác nhau, văn hóa khác nhau, cách làm việc khác nhau, nhưng tất cả đều hướng đến mục đích chung.

Ở Google cũng không có nhiều cấp bậc, mọi người đều bình đẳng, có thể đưa ra ý tưởng của mình, đúng hay sai không quan trọng, nhưng chúng tôi tranh luận rất gay gắt để tìm ra các giải pháp thực thi ý tưởng một cách tốt nhất.

So với các tập đoàn lớn trên thế giới, Google vẫn là một đứa trẻ hơn 10 tuổi, song chính điều này khiến nó đi nhanh hơn.

* Hiện số lượng nhân viên người Việt làm việc tại Google châu Á – Thái Bình Dương khá nhiều so với các quốc gia khác. Ngoài yếu tố địa lý, còn có lý do nào không?

– Thực ra có nhiều lý do. Ở Google, người Việt được đánh giá là thông minh, tư duy tốt, khả năng học hỏi nhanh.

Những yếu tố này giúp người Việt có thể đảm nhận các vị trí khác nhau ở đây. Ngoài ra, thị trường Việt Nam giành được nhiều sự quan tâm của Google. Chúng tôi đã đầu tư rất nhiều vào Việt Nam cả về sản phẩm và con người để hỗ trợ cho người dùng Việt Nam.

* Nhưng điều gì khiến Google chưa đặt văn phòng chính thức tại Việt Nam, thưa anh?

– Đây là câu hỏi luôn được đặt ra không chỉ từ Việt Nam mà còn từ các nước khác trong khu vực châu Á và châu Phi. Google chưa mở văn phòng ở Việt Nam vì nhiều lý do, nhưng việc mở văn phòng hay không không quan trọng, quan trọng hơn là làm thế nào để có sản phẩm tốt nhất cho người dùng Việt Nam.

* Dưới góc nhìn của anh, lãnh đạo Google đánh giá thế nào về khả năng, trình độ cũng như sự cống hiến của người Việt làm việc tại đây?

– Google không phân biệt quốc tịch hay màu da, cũng không thống kê cụ thể người Việt, người Philippines, hay người Úc làm tốt hơn, mà rất công bằng, ai làm tốt người đó có cơ hội thăng tiến trong sự nghiệp. Người Việt nổi tiếng là thông minh và làm việc chăm chỉ, tất nhiên ở đây chỉ nói đa số chứ không phải tất cả.

* Thiếu tự tin đang là rào cản đối với người trẻ làm việc trong môi trường quốc tế mà Google là một địa chỉ. Anh nhận định thế nào về vấn đề này?

– Cơ hội làm việc tại Google mở rộng cho tất cả mọi người, không giới hạn về giới tính, độ tuổi. Bây giờ thế giới rất phẳng, mọi thông tin đều có trên internet. Nếu các bạn trẻ Việt Nam quan tâm, có thể truy cậphttp://www.google.com.vn/about/careers/ để tìm cơ hội.

Các yêu cầu của Google cho các vị trí ở các quốc gia trên thế giới đều được đăng tải trên đó. Tuy nhiên, trước khi phỏng vấn vào Google, các bạn nên chuẩn bị thật tốt tiếng Anh, đọc các tài liệu để hiểu về sản phẩm, chuẩn bị khả năng tranh luận để đạt kết quả tốt nhất.

* Cảm ơn anh về những chia sẻ thú vị!

Theo Doanh Nhân Sài Gòn

Xem bài gốc tại đây

Hiệu trưởng trẻ tuổi nhất Việt Nam: Đừng mong thành công dễ dàng

Là hiệu trưởng đại học trẻ tuổi nhất Việt Nam, TS Đàm Quang Minh chia sẻ đã phải vượt qua rất nhiều khó khăn để có được thành công như ngày hôm nay. Anh cho rằng các bạn trẻ không nên mong đợi thành công một cách dễ dàng.

– Là hiệu trưởng Đại học FPT khi mới 35 tuổi, anh có thể chia sẻ bí quyết thành công của mình?

– Tôi nghĩ ngoài nỗ lực của bản thân trong suốt thời gian dài thì còn có một phần may mắn. Thế hệ tôi và trước tôi một chút, những người giỏi giang phần nhiều tham gia thương trường và đã rất thành công. Còn số người tham gia vào làm giáo dục như tôi ít hơn trong khi đó nhu cầu về giáo dục có chất lượng một cách đúng nghĩa ngày một tăng, do đó tôi có nhiều cơ hội hơn trong lĩnh vực này.

Tôi cũng cho rằng, thành công bước đầu thì dễ, thường thì mọi người đều có thể làm được, nhưng để duy trì được trong thời gian dài thì ít người làm được hơn. Để có động lực trong suốt hành trình dài của cuộc đời, ngoài những nỗ lực của bản thân, chúng ta cần được chia sẻ và động viên của người thân, bạn bè. Và quan trọng nhất là không bao giờ được phép tự hài lòng với mình. Với tôi, không hài lòng với chính mình là động lực lớn nhất để vươn lên.

Trong những năm tới, tôi tin rằng sẽ có thêm nhiều người trẻ nữa sẽ dẫn dắt hệ thống giáo dục của Việt Nam.

hieutruong
“Đừng mong đợi có một thành công dễ dàng”, hiệu trưởng đại học trẻ nhất Việt Nam chia sẻ.

– Từng tâm sự với sinh viên mình không thuộc hàng “con ông cháu cha” và còn có một tuổi thơ khá cơ cực, anh có thể chia sẻ thêm về điều này?

– Năm 2014 khi nhận nhiệm vụ hiệu trưởng Đại học FPT và trở thành vị hiệu trưởng trẻ nhất Việt Nam, tôi phát hiện ra nhiều người đã tìm kiếm trên Google cụm từ “Đàm Quang Minh là con ai?”. Mọi người đoán chắc tôi phải là con cháu của ai đó có quyền chức?

Thực tế thì ba mất khi tôi 8 tuổi, còn mẹ tôi là giáo viên bình thường dạy môn phụ của một trường đại học. Khi còn nhỏ, mẹ đi vắng, ba thì ốm nên tôi được gửi hết nhà bà ngoại sang nhà bà nội ở một vùng quê nghèo trồng lúa. Đến khi học phổ thông, tôi may mắn thi được vào lớp chuyên toán. Tuy nhiên, thay vì được đi học thêm để luyện thi đầy đủ thì tôi phải đi làm thêm đủ thứ việc để có tiền trang trải việc học.

Tuổi thơ phải trải qua nhiều khó khăn nên thay vì vùi đầu vào sách vở, tôi lại có thời gian trải nghiệm với cuộc sống và từ đó có được vốn sống quý báu từ lúc còn nhỏ. Khi lớn hơn, với tôi khó khăn và thất bại đều là những bước chuyển mình lớn. Có những thất bại mà đến giờ tôi vẫn phải thầm cảm ơn vì nhờ có nó tôi mới có động lực để tiếp tục học hỏi không ngừng.

Có một sai lầm mà đến giờ tôi vẫn nhớ đó là cuối năm lớp 12, là thành viên “cứng” của đội tuyển học sinh giỏi quốc gia, tôi hoàn toàn tự tin sẽ được giải cao và được tuyển thẳng, tuy nhiên sau đó tôi mắc sai lầm ngớ ngẩn khi làm bài nên chỉ được giải khuyến khích. Điều đó đồng nghĩa với việc phải thi tốt nghiệp và thi đại học khi chỉ có 3 tháng để ôn tập. Tôi đã phải nhờ bạn bè kèm cặp để có thể vượt qua hai kỳ thi này.

– Khi đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống, đã khi nào anh cảm thấy chán nản và muốn buông xuôi?

– Nhiều khi gặp khó khăn tôi đã không ít lần thắc mắc “sao cuộc đời lại bất công với mình như vậy”. Hôm nay, sau khi vượt qua tất cả những khó khăn mà mình đã gặp phải tôi cho rằng “cuộc sống này vốn dĩ bất công”. Không phải ai cũng may mắn được sinh ra trong những gia đình hạnh phúc và giàu có, không phải ai cũng được sinh ra với trí tuệ thiên phú.

Tuy nhiên, khi cảm thấy là bất công, tôi nghĩ rằng than vãn và đổ lỗi không phải là một lựa chọn tốt mà thay vào đó là cần tìm cách để vượt qua. Ngay cả khi gặp may mắn tôi cũng cho rằng nó sẽ không lặp lại cả cuộc đời. Trong cuộc sống này mỗi người đều sẽ gặp phải rất nhiều thất bại, điều quan trọng là các bạn cần biết đối mặt với nó để thành công.

– Sinh viên mới ra trường thường gặp rất nhiều khó khăn trong việc tìm kiếm việc làm, anh có lời khuyên gì với các bạn?

– Trên thực tế, các bạn trẻ đối diện với khó khăn càng sớm càng tốt để cảm nhận được cuộc sống một cách chân thực. Không có điều gì đạt được dễ dàng cả, đằng sau vẻ hào nhoáng của thành công bao giờ cũng là những nỗ lực không ngừng. Tuy nhiên, khi chưa trải nếm được những vấp ngã, khó khăn của cuộc sống các bạn trẻ thường chỉ nhìn thấy bề ngoài trong khi đó bản chất thành công nằm ở bên trong.

Vì vậy các bạn trẻ đừng mong đợi ở một thành công nhanh chóng, hãy chịu khó học hỏi và trưởng thành qua các trải nghiệm thực tiễn.

Tiến sĩ Đàm Quang Minh trở thành hiệu trưởng đại học trẻ tuổi nhất Việt Nam ở tuổi 35 khi được UBND TP Hà Nội ra quyết định công nhận giữ chức vụ Hiệu trưởng ĐH FPT theo đề nghị của Hội đồng quản trị FPT và ĐH FPT vào tháng 9/2014.

Tiến sĩ Minh đã có hơn 13 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực giáo dục đại học, cao đẳng và hợp tác quốc tế. Anh từng là Giám đốc FPT Polytechnic Việt Nam, Viện phó Viện đào tạo quốc tế FPT, Phó chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành Tổ chức Giáo dục Hoa Kỳ (IAE), Giám đốc Văn phòng đại diện công ty Moskito-GIS, CHLB Đức, giảng viên tại ĐH Quốc gia Hà Nội.

Anh Minh nhận bằng tiến sĩ về Khoa học Trái đất của ĐH Tổng hợp Greifswald (CHLB Đức) năm 2007. Trước đó, anh là học sinh khối chuyên Toán – Tin, ĐH Tổng hợp và sau đó tốt nghiệp đại học chuyên ngành Địa chất Khóa 1 chương trình đào tạo Cử nhân Khoa học Tài năng, ĐH Khoa học Tự nhiên (ĐH Quốc gia Hà Nội) năm 2001.

Theo vnexpress.

Xem bài gốc tại đây

MS 06: Tết Ất Mùi xa quê

Thứ 6 vừa qua ngày 20 tháng 2 năm 2015, hội sinh viên Việt Nam tại trường đại học Indiana đã có một buổi tiệc ấm áp nhằm ăn mừng năm mới Tết Ất Mùi cùng với bạn bè đồng hương và quốc tế.

Link bình chọn tại Facebook

Tuy rằng thời tiết trong tuần vừa trở lạnh và tuyết rơi trắng xóa một màu trên đường phố, các thành viên của hội học sinh vẫn hối hả quên đi cái lạnh mà chuẩn bị một bữa tiệc thật đầy đủ và tràn ngập hương vị Tết quê hương bằng những món ăn truyền thống và những trò chơi dân gian mà chúng ta đã quen thuộc từ thời trẻ thơ.

Tuy chỉ là một buổi gặp gỡ nhỏ và đơn giản, mọi thành viên của buổi tiệc đều đã có những giây phút vui vẻ trong không khí náo nhiệt và âm thanh của năm mới. Các món ăn trong bữa tiệc đều được mọi người tận hưởng và tán dương hết mình. Điều này đã làm cho năm mới của các thành viên hội học sinh có phần trọn vẹn hơn, vì đã đem được niềm vui và nụ cười cho mọi người tham gia.

Sau đây là một số hình ảnh của bữa tiệc:

1
Trang trí tuy có phần đơn giản nhưng vẫn đủ màu sắc xuân

 

2
Các bạn sinh viên hân hoan đón Xuân về

 

3
Làm nóng với trò chơi musical chair theo nhạc Xuân (đây là hình phạt sau khi thua)

 

4
Giờ ăn đến rồi giờ ăn đến rồi!

 

5
Các món ăn năm nay gồm có bánh chưng, bánh tét, bánh giò, xôi mặn, gỏi gà, gỏi cuốn và tráng miệng bằng sương sáo hột é. Tất cả các món ăn đều được chính tay các thành viên chuẩn bị (trừ món bánh chưng được mua về từ chợ Việt Nam)

 

6
Bầu cua cá cọp sau khi ăn

 

7
Có vẻ như đã lâu lắm rồi khi mà các thành viên của chúng ta đã được chơi bầu cua chăng?

 

8
Bên kia đông qua, chúng ta đổi sang cờ cá ngựa vậy

 

9
Vẻ mặt phấn khích của một người bạn Mỹ sau khi thắng đc bao lì xì trong trò chơi

 

Tác giả: Duy Trịnh

Ảnh: Quỳnh Lương

 

Trung Trần – Tại sao du học ở tuổi 18 và 22 đều là những lựa chọn tốt?

Trong tất cả các nền giáo dục thế giới thì Mỹ là xứ sở tiên phong với hệ thống giáo dục liberal arts (tạm dịch: giáo dục tổng quan–bao quát tất cả các môn học thường thức), mà không phải là hệ thống giáo dục chuyên sâu vào 1 ngành, nghề như ở Châu Âu trước đây. Do vậy, nền giáo dục Mỹ ở cấp độ cử nhân mang nhiều sứ mệnh sâu sắc hơn so với mục tiêu hướng nghiệp đơn thuần.

Thứ nhất, về học vị, theo kinh nghiệm từng làm thực tập tại một công ty consulting của tôi thì nhà tuyển dụng luôn chú trọng cả hai khía cạnh là fit (phù hợp) và specialization (chuyên môn). Việc một sinh viên tốt nghiệp cử nhân ở đâu thường là điều kiện cơ bản để nhà tuyển dụng đánh giá mức độ “fit” của sinh viên đó. Ví dụ, đối với các công việc về hai ngành “cao giá” nhất của Mỹ là business consulting và big laws, trừ khi bạn cầm một bằng MBA ở M7 (nhóm 7 trường kinh doanh danh giá nhất) hay JD ở T14 (nhóm 14 trường luật danh giá nhất) thì khả năng bạn được nhận làm việc mà không có bằng cử nhân ở Mỹ là khá thấp. Ngay cả khi bạn thuộc nhóm M7 hay T14, những người từng học cử nhân tại Mỹ vẫn luôn được ưu tiên. Tại sao? Đó là vì người tuyển dụng lo lắng bạn không thể hòa nhập vào văn hóa và tri thức của công ty họ.

Về phương diện sư phạm, hệ thống giáo dục liberal arts của Mỹ xây dựng trên quan điểm hòa hợp các tri thức căn bản. Như đã nói, không giống như những hệ thống chuyên môn khi mà sinh viên mỗi ngành học riêng một giáo trình, hệ thống giáo dục hệ đại học ở Mỹ bao gồm 1 curriculum chung của trường mà sinh viên ngành Y, Kỹ Sư, Chính Trị, Nghệ Thuật đều có thể chọn lớp để học chung với nhau. Giáo dục đại học ở Mỹ không ngừng lại ở việc đào tạo kỹ năng nghề nghiệp và cấp một tấm bằng. Nó mang tính nhân bản và hoàn thành sự phát triển tâm lý của con người. Theo quan điểm của tôi, việc bắt đầu du học từ bậc cử nhân, ngay khi chưa có khái niệm cụ thể về nghề nghiệp, là một điều nên làm. Đại đa số người Mỹ thay đổi môn học trong chương trình cử nhân và điều này là hữu ích do họ đã được thực sự tiếp xúc nhiều bộ môn khác nhau trong 1-2 năm học đầu tiên. Về chi phí, giáo dục bậc cử nhân tại Mỹ cho học bổng rộng rãi hơn nhiều. Cơ hội của bạn để tìm được học bổng hệ cử nhân tại Mỹ là khá tốt so với bậc Thạc Sĩ. Dù rằng bạn chắc chắn phải bỏ thêm tiền để học 4 năm cử nhân, giá trị kinh tế của số tiền học phí này là rất cao nếu trừ đi số học bổng mà bạn sẽ nhận. Ví dụ: một trường tư có học phí $50,000 năm rất thường cấp học bổng từ 50% đến toàn bộ học phí, và sắp xếp việc làm thêm, cho các sinh viên từ nước nghèo. Cơ hội để việc này xảy ra ở bậc Thạc Sĩ là khó hơn nhiều.

Về phương diện hình thành nhân cách và những khó khăn hội nhập khi du học ở tuổi 18, theo tôi đây là một trải nghiệm thú vị. Về lý thuyết thì độ tuổi 16-24 là độ tuổi định hình nhân cách lớn nhất. Do vậy, đối với một người muốn thực sự trở thành một công dân toàn cầu và hiểu thấu nhân sinh quan của những nước phát triển thì việc du học từ 18t, thậm chí là từ 16t, là rất nên làm. Nếu du học ở 22t, bạn sẽ ít có thời gian và phương tiện hơn để hòa nhập thực sự vào thế giới của người bản xứ. Có bao nhiêu bạn học Thạc Sĩ tại Mỹ mà đã có cơ hội thảo luận về Aristotle, Socrates, Freud, Adam Smith, Jared Diamond một cách thấu đáo và có tổ chức với những bạn Mỹ của mình? Khác biệt văn hóa và quá trình khó khăn để hòa nhập là một phần tất yếu của thế giới toàn cầu hóa hiện đại. Có bao nhiêu bạn học Thạc Sĩ từng “ăn dầm nằm dề” ở các Frats và Soros (hội kín sinh viên) để hiểu cách người Mỹ trở thành “cạ cứng” với nhau? Có bao nhiêu bạn du học Thạc Sĩ có đủ thời gian rảnh rỗi mà tham gia các khóa học film appreciation, dancing, các hoạt động ngoại khóa khác? Tôi cho là rất ít. Đây là các cơ hội chủ yếu dành riêng cho bậc cử nhân, nơi mà chương trình sư phạm được thiết kế chú trọng bồi dưỡng văn hóa thường thức.

Về việc tuyển sinh vào chương trình Thạc Sĩ, theo tôi thì cần phải cẩn trọng hơn. Việc đặt mục tiêu “bản CV hấp dẫn và một môi trường học tập không nhiều thử thách” (trích “Tại Sao Nên Đi Du Học Ở Tuổi 22 Thay Vì 18?”) là một chiến thuật ngắn hạn tốt nhưng chưa hẳn đã có lợi ích lâu dài. Nếu mục tiêu của bạn là biểu hiện ra sự giỏi giang trong điều kiện hạn chế về nhiều mặt, thì chiến thuật trên sẽ rất hữu hiệu. Ngược lại, nếu mục tiêu của bạn là tận dụng điều kiện thuận lợi sẵn có để trở nên giỏi giang, thì việc bỏ ra tiền bạc công sức để cạnh tranh ở một môi trường gay gắt là điều cần thiết và hữu ích hơn. Với kinh nghiệm từng làm việc tuyển sinh quốc tế tại một trường đại học Mỹ của tôi, thì đa số các trường Mỹ sử dụng phương pháp đánh giá nhiều mặt (holistic review) các ứng viên; không chỉ điểm số mà trường học và tính cách cá nhân (biểu hiện qua CV và bằng cấp) cũng được cân nhắc. Hơn nữa, việc xét tuyển đầu vào và học bổng ở cấp độ Thạc Sĩ ở đa số các trường tại Mỹ diễn ra tại cấp độ khoa (department level) và người đưa ra quyết định thường là các giáo sư trong khoa. Với việc giới giáo sư tại nước Mỹ vẫn do người bản địa hoặc người có gốc phương Tây chiếm đa số, các sinh viên từng học cử nhân tại Mỹ vẫn được ưu ái hơn vì đa số các giáo sư tin rằng nền giáo dục bản xứ chuẩn bị tốt hơn cho sinh viên tiến vào cao học. Do vậy sinh viên học cử nhân ngoài Mỹ thường bị yêu cầu phải dùng dịch vụ kiểm đinh WES cho các bắng cấp của mình và đôi khi bị yêu cầu phỏng vấn. Một điểm khác nữa là hầu hết các trường tại Mỹ đều yêu cầu thư giới thiệu (letter of recommendation) và kinh nghiệm nghiên cứu (nếu học Thạc Sĩ thiên về nghiên cứu), đây là những yếu tốt mà sinh viên tốt nghiệp trong nước khó có thể chu toàn.

Ở phía còn lại, sinh viên tốt nghiệp trong nước có lợi thế lớn khi xin các học bổng chính phủ và nhà nước. Khác với học bổng của trường thường không kèm điều khoản nào, các học bổng tổ chức/chính phủ thường có ràng buộc điều kiện làm việc sau khi tốt nghiệp (ví dụ như phải làm việc tại một tổ chức từ thiện hoặc tại quê hương). Đây là một điều quan trọng khác cần cân nhắc.

Tóm lại, hai lựa chọn du học từ năm 18t (hay 16t) cho trình độ cử nhân (hay phổ thông) và thạc sĩ đều có điểm mạnh và điểm yếu khác nhau. Nếu bạn là một người muốn được đào tạo về kỹ năng nghề nghiệp và có xu hướng trở về nước làm việc trong môi trường văn hóa Việt Nam thì việc du học ở bậc cử nhận thật sự có phần lãng phí. Ngoài ra, nếu bạn có tham vọng học lên PhD thì việc học cử nhân trong nước sau đó học thạc sĩ tại Mỹ cũng là một lựa chọn không tệ. Ở một góc cạnh khác, nếu bạn xác định sẽ theo học Thạc Sĩ/ Luật Sư những ngành rất đắt tiền và khó có học bổng như MBA hay JD thì việc học cử nhân trong nước để tiết kiệm học phí về sau (và để dễ có kinh nghiệm làm việc tại công ty lớn trong nước) có thể cũng cần thiết. Tuy nhiên, nếu bạn thật sự muốn trải nghiệm một cuộc sống hòa nhập về sự nghiệp cũng như văn hóa. Hoặc bạn muốn hoạt động trong các lĩnh vực như kinh doanh và luật và sẵn sàng đầu tư tài chính cũng như thời gian để đạt hiệu quả cao nhất, thì việc theo học cử nhân tại Mỹ là một sự đầu tư khôn ngoan.

Cuối cùng, tôi muốn nhấn mạnh rằng việc theo học cử nhân tại Mỹ là một trải nghiệm đa chiều về cả văn hóa lẫn kinh tế. Việc đánh giá thấp cấp học cử nhân tại Mỹ xét theo quan điểm kinh tế hướng nghiệp phiến diện không thể phân tích được đúng đắn cái lợi của cấp học này. Bài viết này được viết nhằm phản hồi lại quan điểm trong bài “Tại Sao Nên Đi Du Học Ở Tuổi 22 Thay Vì 18?”—nơi mà những ưu điểm của du học Thạc Sĩ đã được tác giả làm rõ. Do vậy trong bài này tôi chủ yếu đề cập đến điểm mạnh của việc thụ hưởng giáo dục cử nhân tại Mỹ. Tuy nhiên tôi hoàn toàn đồng tình rằng chỉ du học tại bậc Thạc Sĩ cũng là một lựa chọn tốt. Tùy theo mục tiêu và trải nghiệm của học sinh, du học từ sớm hay trễ hơn, ở trình độ cao học, đều có thể là một lựa chọn đúng đắn.

 

Du học từ bậc cử nhân (sau đó học tiếp lên thạc sĩ) Du học từ bậc thạc sĩ (trước đó đã hoàn thành cử nhân trong nước)
–       Chi phí cao nhưng cơ hội nhận được học bổng lớn hơn –       Chi phí thấp hơn nhưng ít cơ hội nhận được học bổng hơn
–       Học bổng thường không ràng buộc –       Học bổng thường bị ràng buộc
–       Có điều kiện thuận lợi hơn để tham gia nghiên cứu và học thuật nhưng ít thời gian hơn để học và đạt điểm cao nhất –       Có nhiều thời gian hơn để tham gia ngoại khóa và học nhằm đạt điểm cao nhưng ít có cơ hội tham gia nghiên cứu và học thuật
–       Có nhiều cơ hội để hòa nhập văn hóa và sự nghiệp ở Mỹ –       Có nhiều cơ hội để nghiên cứu thị trường Việt Nam
–       Có điều kiện trải nghiệm nhiều lĩnh vực học thuật khác nhau trước khi quyết định –       Định hình chuẩn xác lĩnh vực học thuật ngay từ đầu, tiết kiệm thời gian và công sức
–       Khả năng hòa nhập của một người 18t chắc chắn sẽ cao hơn –       Bản lĩnh của một người 22 tuổi chắc chắn sẽ dày dặn hơn
–       Khó khăn khi đi xin thực tập và có khả năng không xin được một vị trí thực tập sinh tốt –       Không khó khăn nhiều khi đi xin thực tập (trong nước) và có nhiều chuyện để kể trong CV
–       Bản CV tiêu chuẩn theo kiểu Mỹ, có thể không quá nổi bật nhưng được hầu hết hội đồng tuyển sinh tin cậy vì đã trui rèn trong môi trường học tập nhiều thử thách –       Bản CV hấp dẫn (nếu hội đồng tuyển sinh tin tưởng) và một môi trường học tập không nhiều thử thách
–       Học vị Thạc Sĩ và am hiểu tương đối về văn hóa cả Mỹ lẫn VN –       Học vị Thạc Sĩ và hiểu sơ về văn hóa Mỹ, rất am hiểu văn hóa VN
–       Khả năng xin việc tại Mỹ: cao

–       Khả năng xin việc tại VN: cao

–       Khả năng xin việc tại Mỹ: hơi thấp

–       Khả năng xin việc tại VN: rất cao

——————————

Background người viết:

Trung Trần đã sinh sống ở Âu Châu và Mỹ từ năm 2005. Tác giả tốt nghiệp cử nhân tại University of Pennsylvania, Thạc Sĩ Giáo Dục tại Harvard University, hiện đang hoàn tất chương trình Thạc Sĩ Quản Trị Kinh Doanh tại Indiana University và sắp tới sẽ là nghiên cứu sinh Tiến Sĩ tại Trường Quản Trị HEC Paris (Pháp). Tác giả hoạt động tích cực trong lĩnh vực giáo dục; từng là Phó Chủ Tịch Học Thuật tại chapter Beta Delta Omicron của tổ chức Phi Theta Kappa, công tác tuyển sinh tại University of Pennsylvania, Cố Vấn Phát Triển tại Quỹ Học Bổng Huỳnh Tấn Phát, và là thành viên của TandemED Cambridge, một tổ chức giáo dục thuộc Harvard Innovation Lab từng dành tài trợ $130,000 từ quỹ Bill and Melinda Gates.