Tại sao du học cứ phải học bổng và trường top?

Quan niệm phải có học bổng mới đi du học đã ăn sâu vào tâm thức của các bố mẹ Việt Nam, đặc biệt ở miền Bắc. Trong Nam, suy nghĩ này thoáng hơn.

Đây là một chủ đề tôi đã định viết từ lâu mà cứ lần lữa mãi. Phần vì bận phần vì ngại sẽ đụng chạm.

Hôm nay thì hạ quyết tâm viết sau một cuộc trao đổi với 1 phụ huynh qua facebook chat. Chị là phụ huynh có con đang học ở Mỹ và có cách tiếp cận vấn đề du học , theo tôi, cực kỳ chuẩn mực.

Tôi đến với công việc luyện thi du học được 18 năm nay, suốt từ năm 1996 khi học sinh Việt Nam tham gia kỳ thi học bổng trung học phổ thông Singapore với tên gọi học bổng Asean.

Từ Singapore, tôi chuyển sang dạy cho các học sinh đi Anh , Mỹ, Úc và có số học sinh ra nước ngoài lên tới con số hàng ngàn em. Từ vào Harvard, MIT, Yale, Princeton, Stanford, Cambridge, Oxford… cho tới những trường bình thường.

Cả nghìn em là cả nghìn câu chuyện, cả nghìn lối đi và ngã rẽ. Không có câu chuyện nào giống câu chuyện nào và không có lối đi nào giống lối đi nào cả.

Quan niệm phải có học bổng mới đi du học ăn sâu vào tâm thức của các bố mẹ Việt, đặc biệt ở miền Bắc. Ở miền Nam thì thoáng hơn. Kể cả khi đi học không bằng học bổng, các cha mẹ vẫn phải nói ra là con tôi đi học bằng học bổng.

Với họ, việc đi du học tự túc là điều hổ thẹn đáng phải che giấu. Đáng nhẽ ra, họ cần phải thấy rằng, việc chi tiền cho con cái du học nghiêm túc là điều đáng tự hào chứ. Bạn tiêu tiền của mình, cho con mình, cho một việc tốt cơ mà.

Tại sao lại phải xấu hổ? Và đây mới là chuyện đáng nói nhất: Phải có được học bổng mới cho con đi du học là tư tưởng của rất nhiều gia đình, kể cả các gia đình giàu có. Họ thấy việc chi tiền cho con học tự túc là không đáng và phải bằng mọi cách tìm học bổng, hỗ trợ tài chính.

Giáo dục là một trong vài thứ mà chúng ta cần đầu tư nhất. Nếu con bạn có năng lực học tập và bạn có khả năng tài chính, hãy mạnh dạn và cảm thấy thoải mái, tự hào khi bạn đóng tiền học cho con. Hãy dành cơ hội học bổng cho các bạn khác xuất sắc nhưng không được may mắn như con bạn. Đó không chỉ là việc bạn đang đầu tư xứng đáng và hiệu quả cho tương lai con mình, mà đó còn là hành động tử tế mang tính nhân văn giản dị.

Ở Anh , các trường hàng đầu gần như không bao giờ có học bổng hay hỗ trợ tài chính, vì họ cho rằng, các bạn vào được trường và được học tại đó đã là một sự may mắn rồi. Bạn còn muốn chi nữa? Họ khuyên bạn nên đầu tư cho con và đừng tham lam.

Ở Mỹ, hầu hết các gia đình trung lưu (chiếm số đông dân số) không bao giờ có cơ hội học bổng (HB) và hỗ trợ tài chính (FA), cho dù học sinh giỏi đến mấy.

Hai thứ này là dành cho số ít bạn nghèo nhưng xuất sắc và số cực ít các bạn giàu và cực xuất sắc. Đó là chúng ta đang nói đến học bổng lớn, còn với số ít các bạn đến từ gia đình trung lưu mà có đươc FA thì khoản này chỉ là con số khích lệ tượng trưng ở mức vài ngàn USD/năm.

Với các trường tốt có mức học phí lên tới quanh mức 60 ngàn USD/năm, chưa kể các khoản khác, thì hầu hết các gia đình trung lưu Mỹ không thể kham nổi. Họ sẽ chọn con đường vào học các trường top dưới có mức học phí vừa phải. Đó là một tính toán rất thực tế và hợp lý. Rất nhiều học sinh Mỹ áp dụng tư duy thực tế vào việc chọn trường. Không chỉ là tiền bạc mà còn là vấn đề học tập.

Nếu cố sống cố chết vào bằng được các trường top đầu thì việc học sẽ rất vất vả, tiêu tốn sức lực và thời gian mà không còn thời gian cho việc rèn luyện kỹ năng và… đi chơi. Và như thế cho dù có tốt nghiệp với tấm bằng (kể cả hạng honors hay distinction) của một trường hàng đầu, bạn vẫn có thể thất nghiệp như thường. Hoặc giả có tìm được việc thì cũng khó thành công về mặt nghề nghiệp khi bạn chỉ giỏi về học mà yếu các kỹ năng xã hội.

Thế là phân luồng học sinh vào trường top như Ivies hay tương tự rơi vào 2 nhóm: Học sinh giàu có hoặc học sinh nghèo có học bổng. Tỷ lệ giữa 2 nhóm này ra sao thì chắc các bạn đều có thể đoán được.

Quay lại vấn đề học trả tiền thì nên nói là trả tiền và phải tự hào về điều đó và cả việc nên trả tiền học nếu bạn có điều kiện kinh tế, tôi xin phép kể ra đây một vài ví dụ : Năm 2004, tôi có học sinh vào Williams và vì rất giỏi nên bạn ý được full scholarship dạng merit – based. Bố bạn là chỗ thân thiết nên tôi có nói chuyện dân châu Âu sang Mỹ đóng donation rất nhiều cho nhà trường khi con họ được học bổng. Kết quả là trong 4 năm con trai học ở đó, gia đình con đã donate cho nhà trường 1 khoản tiền lớn hơn rất nhiều so với tiền học bổng của con.

Đó là một nghĩa cử đẹp. Nó rất văn minh và nhân văn. Có 1 gia đình học trò của tôi rất đặc biệt. Cả 3 anh em đều là học sinh của tôi và được học bổng trung học. Khi vào đại học thì bạn út không được học bổng như anh và chị của mình và bố mẹ con cực kỳ lo lắng.

Tôi bảo: “Em mà như anh chị thì em bán ngôi nhà gần 1 triệu USD ở mặt phố như thế này đi và mua 1 chỗ khác vẫn rất ổn và chi trả tiền học cho con, thay vì làm việc cật lực đến quên mình như anh chị”. Chỉ vì phải trả tiền cho 1 bạn học đại học, trong khi 2 bạn lớn nhà anh chị được học bổng cả trung học và đại học rồi. Và bản thân bạn út cũng được học bổng toàn phần lúc học trung học.

Các học sinh Việt nam khi đăng ký vào Mỹ đều cố gắng luyện thi nhiều năm để tìm cách vào được trường top. Đây là con đường không đúng đắn. Nếu bạn không luyện thi kiểu cày cuốc và gà chọi mà vào được trường top theo cách “an toàn” thì tôi vẫn khuyên bạn vào trường top (nếu bạn học trung học ở nước ngoài thì càng tốt). Bằng không hãy nghĩ lại.

Thế nào là ” an toàn “? Đó là khi : 1. Bạn giỏi thật sự mà không phải do học cày cuốc và luyện gà. 2. Bạn học trung học ở nước ngoài. 3. Bạn nằm ở nửa trên của số học sinh vào trường. Nếu khác đi thì tôi khuyên bạn nên vào trường tốt nhưng không phải là top, vì vào đó bạn sẽ phải bơi trong đại đương toàn cá mập to và khỏe hơn mình.

Cho dù có sống sót đi chăng nữa, bạn sẽ phải đánh đổi: Dành quá nhiều thời gian và công sức cho việc học mà không thể phát triển các kỹ năng khác. Bạn vẫn có thể thất nghiệp như thường.

Lời khuyên của tôi là bạn hãy chọn các trường tốt. Và thật may là ở Mỹ có vô số các trường tốt, khoảng cách giữa các trường tốt (8 điểm) so với trường cực tốt (9 điểm) và siêu tốt (10 điểm: Ivies hoặc tương tự ) là rất ít. Đừng cố vào top nếu bạn ở top cuối những học sinh của trường. Hãy chọn ngành rồi hãy chọn trường chứ đừng vì 1 cái tên nào đó mà bạn chọn những ngành rất vớ vẩn để chỉ được cái tiếng vỏ ngoài mà thôi.

Hãy cứ học Undergrad cho tốt và sau đó bạn hãy vào trường top học Graduate khi đã thành thục phương pháp học và nghiên cứu. Đấy là còn chưa nói tới chuyện ngoài Mỹ và Anh ra thì còn rất nhiều con đường đi cho bạn.

Hãy chọn con đường đi phù hợp với mình nhất bạn nhé.

Nguyễn Tuấn Hải

Nhà sáng lập Eton Grammar School

Theo Zing

Xem bài gốc tại đây

Cách Trả Lời Câu Hỏi: “Tại Sao Bạn Muốn Làm Việc Cho Chúng Tôi?”

“Tại sao bạn muốn làm việc cho công ty chúng tôi?” là câu hỏi không thể thiếu trong mọi cuộc phỏng vấn xin việc. Dù đã nghĩ ngay tới câu trả lời“Vì công ty cần tuyển người còn tôi cần một công việc”, nhưng trả lời như vậy sẽ không giúp bạn “ăn điểm”.

Người phỏng vấn mong đợi một câu trả lời cho thấy bạn đã cân nhắc kỹ lưỡng về công ty mình muốn làm việc chứ không phải là bạn đã gửi đi bao nhiêu hồ sơ xin việc và chờ đợi người ta gọi điện tới. Do đó, nghiên cứu cẩn thận về công ty trước cuộc phỏng vấn sẽ khiến bạn nổi bật là một ứng viên có khả năng và chuẩn bị tốt.

Hãy xem xét 2 ví dụ cụ thể dưới đây:

Annette là ứng viên đầu tiên được phỏng vấn cho vị trí quản lý nhân sự. Khi được hỏi tại sao muốn làm việc ở công ty đó, cô ấy trả lời rằng “ Tôi luôn mong muốn được làm việc cho công ty này. Tôi thích các sản phẩm của công ty và đã sử dụng chúng nhiều năm. Công việc này rất hoàn hảo với tôi, là một cơ hội thực tế giúp tôi trưởng thành và phát triển.”

Nhận xét: Annette đã có phần trả lời mở đầu tốt nhưng sau đó cô ấy lại chuyển sang những kinh nghiệm mình có thay vì những gì có thể cống hiến cho công ty. Câu trả lời của cô ấy sẽ mạnh mẽ và thuyết phục hơn nếu cô ấy chứng tỏ mình đã tìm hiểu về lĩnh vực cũng như công ty và khi đó, có thể thảo luận nhiều hơn thay vì nói về trải nghiệm của mình với sản phẩm ra sao.

James là một ứng viên khác và anh ấy đã trả lời một cách trực tiếp hơn: “Dựa trên những gì tôi tìm hiểu, đây là công ty đi đầu trong lĩnh vực. Khi ghé thăm website công ty, tôi thấy một số thông tin ấn tượng về những dự án tương lai của công ty. Tôi cũng rất ấn tượng với quá trình phát triển của người sáng lập và tình hình tài chính của công ty. Đây là công ty tôi luôn tìm kiếm, một nơi mà kiến thức, kinh nghiệm và kỹ năng của tôi có thể được sử dụng một cách toàn diện.”

Nhận xét: Câu trả lời của James đã thể hiện sự quan tâm và nhiệt tình của mình với công ty. Anh ấy cũng thể hiện mong muốn được trở thành một thành viên trong công ty ra sao.

Bạn phải tìm hiểu về công ty trước khi tham gia cuộc phỏng vấn và hình thành 2 – 3 lý do bạn muốn làm việc cho công ty. Tìm kiếm trên Website công ty về nhiệm vụ chiến lược, thông tin về sản phẩm và dịch vụ, quá trình hình thành và phát triển công ty, về những người sáng lập và thông tin liên lạc.

Bạn cũng nên nghĩ tới ít nhất 2 lý do tại sao công việc này lại phù hợp nhất với kĩ năng, sức mạnh, kinh nghiệm và kiến thức của mình. Bạn có thể đem lại những gì cho công ty? Hãy viết ra những ý tưởng của bạn và tạo nên một trả lời hoàn chỉnh.

Sẽ không có chuẩn Đúng – Sai cho câu hỏi này. Câu trả lời của bạn nên thể hiện những gì bạn đã cân nhắc về điều mình muốn và tìm hiểu về công ty. Hãy cho người phỏng vấn biết bạn chọn lựa kỹ lưỡng nơi mình muốn làm việc chứ không phải chấp nhận bất cứ công việc nào. Ngoài ra, hãy khẳng định đây là công ty bạn muốn cống hiến khả năng của mình và một chút “ tâng bốc” về công ty sẽ giúp bạn “ lấy lòng” nhà tuyển dụng dễ dàng hơn.

Theo Dân Trí

Xem bài gốc tại đây

Thực Tập Ở Nước Ngoài Dịp Hè, Tại Sao Không?

Mùa hè đã đến với các bạn trẻ cùng với bao dự định và kế hoạch xả hơi sau những ngày học tập vất vả. Ngoài những kế hoạch “năm nào cũng vậy” như nghỉ xả hơi, đi du lịch, học ngoại ngữ…, đi thực tập tại nước ngoài cũng là một lựa chọn thú vị.

Nếu bạn tự tin vào vốn ngoại ngữ, vào kiến thức và các kỹ năng mềm của mình thì việc tìm một cơ hội thực tập tại nước ngoài là hoàn toàn không khó.

Đó là chưa kể bạn vừa có thể kết hợp du lịch, học tập, lại được hưởng lương. Mặc dù đi thực tập tại nước ngoài không phải là việc dễ dàng nhưng nếu có sự tự tin, bạn hãy bắt đầu tìm hiểu những thông tin sau đây.

Thông qua các trung tâm tư vấn

Hiện nay có khá nhiều trung tâm tư vấn hoạt động trong lĩnh vực giới thiệu và môi giới giúp sinh viên có cơ hội thực tập tại nước ngoài. Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp, những chương trình do các trung tâm này đưa ra có chi phí cao như đi du học một học kỳ tại nước ngoài.

Trên thực tế, đây cũng được xem là hình thức “kinh doanh giáo dục” nhưng thay vì vào lớp học, các bạn sẽ được đưa đến nơi làm việc. Chính vì vậy, các chương trình này đa phần phù hợp hơn với những bạn có ý định và có điều kiện đi du học.

Tuy nhiên, nếu tự tin vào khả năng và tài xoay xở của mình, đây là cách cuối cùng mà bạn nên tìm đến.

Tìm đến AIESEC

Nói như thế không có nghĩa là tất cả các dịch vụ của “bên thứ ba” này đều tốn kém. AIESEC là một trong những cái tên đầu tiên mà bạn nên tìm đến nếu cần sự hỗ trợ. Đó là một tổ chức phi lợi nhuận có mạng lưới hoạt động trải dài khắp thế giới được vận hành bởi sinh viên. Nhiệm vụ chính của AIESEC là mang đến cho sinh viên cơ hội thực tập trên khắp thế giới.

AIESEC Việt Nam được thành lập từ năm 2006 và trong suốt chín năm hoạt động, tổ chức này đã là cầu nối cho nhiều bạn trẻ có cơ hội thực tập tại nhiều quốc gia trên khắp thế giới. Chi phí mà bạn phải đóng cho AIESEC không nhiều, đa phần chỉ vừa đủ để trang trải cho các chi phí giấy tờ và thủ tục.

Và với mạng lưới trải dài khắp thế giới như vậy, bạn không phải lo lắng mình sẽ không nhận được sự giúp đỡ khi thực tập tại nước ngoài. Bạn cũng sẽ nhận được sự giúp đỡ của một người hướng dẫn được chỉ định bởi AIESEC bên cạnh những thành viên bản xứ của AIESEC.

Các tổ chức phi lợi nhuận như AIESEC là một trong những địa chỉ đầu tiên các bạn trẻ nên tìm đến

Một điểm cộng của AIESEC là tổ chức này luôn cố gắng tìm cho bạn những chương trình thực tập công bằng nhất có thể. Đa phần các chương trình thực tập của AIESEC đều trả lương công bằng theo công sức và trình độ của bạn.

Một điểm cộng nữa là rất nhiều công ty nổi tiếng trên thế giới đều liên kết và nhận thực tập sinh từ AIESEC, mang đến cho các bạn trẻ rất nhiều cơ hội và sự lựa chọn.

Nếu đã may mắn tìm được cơ hội thực tập tại công ty mơ ước của mình, chẳng có lý do gì bạn lại không thể nộp đơn xin vào làm chính thức khi kỳ thực tập kết thúc.

Làm quen với nhiều bạn bè trên khắp thế giới là một trong những trải nghiệm đẹp nhất của kỳ thực tập

Phương Nga, tham gia chương trình thực tập quốc tế tại Indonesia cho biết: “Tôi chọn Indonesia vì đây là quốc gia có tốc độ phát triển nhanh nhất tại Đông Nam Á. Điều kiện làm việc cũng khá giống tại Việt Nam. AIESEC đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong suốt chương trình thực tập. Ban đầu, tôi là một sinh viên khá nhút nhát nhưng sau khi tham gia chương trình này, được làm quen với rất nhiều thành viên AIESEC ở cả Việt Nam và Indonesia, tôi đã dần trở nên dạn dĩ và tự tin hơn. Sau chương trình thực tập, tôi cảm thấy mình đã trở thành thành viên của AIESEC, có thêm rất nhiều bạn bè và kỷ niệm”.

Tự tìm cơ hội thực tập

Cuối cùng, nếu cảm thấy không một tổ chức nào có thể tìm được cho bạn một kỳ thực tập ưng ý, đừng ngần ngại, hãy tự mình tìm kiếm. Nếu tự tin vào khả năng ngoại ngữ cùng những kiến thức, kỹ năng của mình, chẳng có lý do gì để bạn sợ việc tự nộp đơn tìm một công việc phù hợp cả.

Điều đầu tiên bạn phải chuẩn bị cho mình đó là một tinh thần vững vàng. Kiên trì nộp đơn cho càng nhiều công ty càng tốt, cho dù số lượng công ty mà bạn rải đơn có thể lên đến hàng chục hoặc nhiều hơn.

Nghiên cứu cũng là một bước quan trọng giúp bạn thành công. Nếu tinh ý, bạn sẽ thấy có nhiều công ty hoạt động theo tầm khu vực (đa phần có trụ sở tại Singapore) tìm kiếm các ứng viên thông thạo về tình hình kinh tế xã hội của một thị trường nhất định. Biết đâu bạn chính là chuyên gia về thị trường Việt Nam mà công ty đó cần!

Hãy gửi thật nhiều đơn xin việc, nhưng đừng gửi “đại” mà hãy tìm hiểu trước và lên danh sách một cách có chiến lược. Bước tìm hiểu này cũng giúp bạn biết điểm nào mà các công ty đang tìm kiếm, từ đó thể hiện trên bộ hồ sơ của mình sao cho những điểm đó trở nên nổi bật hơn.

Tự tìm cơ hội thực tập không phải là một việc bất khả thi

Sau khi hồ sơ của bạn được chọn, bước tiếp theo chính là hẹn phỏng vấn. Đa phần các buổi phỏng vấn sẽ được thực hiện qua mạng. Những điểm cần ghi nhớ khi phỏng vấn qua mạng là hãy chuẩn bị thật kỹ về các điều kiện kỹ thuật để không gặp các trục trặc giữa chừng.

Quan trọng không kém, hãy đảm bảo không gian phỏng vấn của bạn phải yên tĩnh và gọn gàng, không bị các tác động bên ngoài làm ngắt quãng giữa chừng. Khi phỏng vấn, hãy cố tỏ ra thoải mái, tự tin, nói chậm rãi dễ nghe. Hãy cứ là chính mình!

Sau đó, nếu may mắn được nhận, đừng bị niềm vui làm bản thân bị phân tâm mà không để ý đến những yếu tố quan trọng. Dù chỉ là kỳ thực tập nhưng bạn cũng phải tìm hiểu và để ý kỹ các điều kiện làm việc. Dĩ nhiên không nên đòi hỏi quá nhiều, nhưng ít ra bạn cũng phải được cung cấp một bản mô tả công việc hoàn chỉnh và những điều kiện làm việc cơ bản.

Sau đó, hãy nhớ là bạn vẫn còn phải tìm hiểu về cuộc sống ở nước ngoài. Mua vé máy bay, xin visa (nếu cần), tìm chỗ ở, tìm hiểu về các điều kiện sống… là những việc làm hết sức quan trọng.

Thường khi tự tìm kiếm cơ hội thực tập, bạn sẽ không được một tổ chức nào hỗ trợ trong những vấn đề này. Chính vì vậy, bạn phải tự mình tìm hiểu và sắp xếp cho mình một cuộc sống ổn thỏa.

Theo Doanh Nhân Sài Gòn

Xem bài gốc tại đây

 

Trịnh Thanh Kiệm:’Mày chẳng học hành gì mà vẫn thành công hơn tao’

‘8 năm qua số sách mà tôi đọc gấp 100 lần những cuốn sách mà ông biết. Số tiền học phí mà tôi trả nhiều gấp 100 lần số tiền mà ông trả để có được tấm bằng đại học’.

Trịnh Thanh Kiệm

Uống cà phê với người bạn cùng thời phổ thông. Bạn mình bảo tao luôn theo dõi mỗi bước đi của mày, nhiều khi muốn gặp mày làm vài chai nhưng tao hơi ngại và hơi tự ti.

Ngày xưa đi học mày học tệ hơn tao. Vây mà giờ tao với mày cách xa nhau quá. Đời cũng bất công thật. Tao học đại học chính quy ra giờ… Mày thì chả học hành gì, giờ mới đi học quản trị kinh doanh tại chức mà lại thành đạt thế. Đúng là mỗi người có một cái số.

Tôi nói với ông nhé:

– Thứ nhất: Đừng bao giờ cảm thấy tuyệt vọng hay hụt hẫng trước sự hào hoa, xán lạn của người khác… Vì mỗi người, đều có một giá trị, và giá trị đó không ai có thể sánh bằng, huống chi chúng ta là bạn bè.

Thứ hai: Ông và rất nhiều người mắc một sai lầm rất lớn đó là luôn nghĩ: “Người này, người kia chả học hành gì mà vẫn thành công”. Tôi chưa thấy trên đời này có một ai thành công dù là một chút mà không học cả, trái lại họ còn học rất rất nhiều. Nếu ông nói “họ chả có bằng cấp nào mà vẫn thành công thì tôi còn tạm đồng ý” .

 

Ảnh minh họa.

Để tôi nói cho ông nghe một sự thật. 8 năm qua số sách mà tôi đọc gấp 100 lần những cuốn sách mà ông biết. Số tiền mà học phí mà tôi trả nhiều gấp 100 lần số tiền mà ông trả để có được tấm bằng Đại học. Và hơn hết những khó khăn, những áp lực tôi vượt qua nhiều hơn 1.000 lần những gì mà ông đã trải qua. Ông có biết một năm sau ngày ra trường nhiều lúc bạn bè gọi đi cà phê, hát karaoke tôi luôn từ chối không. Không phải tôi không thích đâu, mà là những khi đó tôi phải xoay sở, vật lộn với công việc để kiếm từng đồng trang trải cuộc sống. Tôi đoán ông chưa trải qua cảm giác ba tháng liền ăn mỳ tôm, dắt xe đi bộ 20 km trong đêm vì không có tiền đổ xăng đúng không.

Tôi chia sẻ những điều này với ông để ông hiểu rằng cuộc đời mỗi người do chính người đó quyết định. Cuộc sống của tôi ngày hôm nay là kết quả của những gì tôi đã lựa chọn, suy nghĩ, hành động trong suốt 8 năm qua. Và cuộc sống của ông 8 năm sau sẽ là kết quả của những gì ông lựa chọn suy nghĩ, hành động bắt đầu từ ngày hôm nay.

Cho dù tôi hay ông có là ai đi chăng nữa chúng ta mãi là những người bạn. Tôi không thể giúp ông về tiền bạc những tôi có thể giúp ông định hướng, tôi không cho ông sự cam kết nhưng tôi sẽ cho ông niềm tin.

Vậy nhé. Tiền cà phê hôm nay ông trả nhé!

Theo Ngôi Sao

Xem bài gốc tại đây

Thạc sĩ Lê Quang Bình: ‘Sống thật để tạo giá trị thật’

Tốt nghiệp thạc sĩ ngành chính sách công đại học Princeton (Hoa Kỳ), chọn con đường trở về đầy thử thách trong lĩnh vực người đồng tính và nhóm thiểu số, kinh nghiệm 15 năm nghiên cứu văn hoá – xã hội đã giúp anh biến viện Nghiên cứu xã hội, kinh tế và môi trường (iSEE) thành người bạn đường tin cậy của những phận người yếu thế, nỗ lực xoá bỏ rào cản của định kiến và kỳ thị, nhằm tạo ra một xã hội tôn trọng sự đa dạng, bình đẳng và quyền con người.

Bất ổn lớn gây ra sự đổ vỡ về các giá trị nhân văn phải chăng xuất phát từ định kiến và kỳ thị?
Định kiến và kỳ thị, hiểu đơn giản là thái độ tiêu cực của cá nhân, hoặc nhóm thường là đa số và nắm giữ quyền lực trong xã hội với những khác biệt của người khác, hay nhóm khác thường là thiểu số và yếu thế. Khi người ta coi mình là trung tâm vũ trụ, dùng hệ giá trị của mình để phán xét người khác, thì những khác biệt sẽ bị coi là xấu và không mong đợi.
Nếu nghiêm trọng, nó có thể dẫn đến sự áp đặt một hệ giá trị duy nhất lên tất cả mọi người. Ai không khớp với hệ giá trị “chuẩn” đó sẽ bị phân biệt đối xử, thậm chí loại bỏ. Đây chính là nguyên nhân sâu xa của việc phân biệt chủng tộc trước đây, tội phạm hoá đồng tính ngày nay, hay xung đột tôn giáo ở nhiều nơi trên thế giới.
Thạc sĩ Lê Quang Bình
Khi xã hội kỳ thị những khác biệt, ví dụ như kỳ thị người đồng tính, thì họ phải che giấu không dám sống thật là mình. Điều này gây ra nhiều hậu quả về sức khoẻ tâm thần vì họ luôn phải sống trong vỏ bọc, lo âu đối phó với thái độ tiêu cực của xã hội. Nhiều người bị đánh đập bởi cha mẹ, bị bắt nạt ở trường học, hoặc bị ngăn cản yêu đương.
Nếu không chịu đựng nổi, họ tìm đến rượu, chất kích thích, thậm chí tự tử. Theo một nghiên cứu của viện iSEE trong cộng đồng đồng tính nữ, tỷ lệ đã từng tự tử (nhưng không thành) cao hơn khoảng 30 lần tỷ lệ tự tử của thanh niên ở Việt Nam. Đây là tiếng chuông cảnh báo cho hậu quả nghiêm trọng của định kiến và kỳ thị.
Ngoài hậu quả tiêu cực trực tiếp lên những người thiểu số, yếu thế, định kiến và kỳ thị còn hạn chế sự sáng tạo trong xã hội. Để phát triển, chúng ta cần có những phát minh, sáng kiến và những giải pháp mới. Nếu con người sợ sự khác biệt, sợ cái mới thì sẽ không có tư duy sáng tạo.
Hơn nữa, sự đa dạng bao giờ cũng là nền tảng của sáng tạo vì những con người có niềm tin khác nhau, có nền tảng giáo dục khác nhau, kinh nghiệm sống khác nhau, thế mạnh khác nhau, sẽ bổ trợ cho nhau trong quá trình phát triển. Đây chính là hậu quả lâu dài của định kiến kỳ thị: nếu chúng ta loại bỏ cái khác biệt, cái ngoại vi, thì chúng ta khó có cái mới tốt hơn.
Viện iSEE đang tích cực vận động hợp pháp hoá hôn nhân cùng giới. Tuy nhiên, nhiều người cho rằng đồng tính và chuyển giới là căn bệnh của một xã hội đang phát triển? 
Đúng là nhiều người đang có nỗi lo về việc càng ngày họ càng thấy nhiều người đồng tính xuất hiện hơn. Họ lo nếu cho người đồng tính kết hôn thì sẽ phá huỷ gia đình truyền thống, tổn hại đến đạo đức xã hội, thậm chí ảnh hưởng đến sự tồn vong của giống nòi.
Thực ra ngày càng nhiều người đồng tính xuất hiện, sống công khai là do xã hội cởi mở, con người ngày càng muốn sống thật là mình, nên mọi người thấy họ nhiều hơn. Thừa nhận người đồng tính, công nhận quyền kết hôn bình đẳng thực ra là một việc làm tử tế, vun đắp đạo đức xã hội. Vì con người sống thật với xu hướng tính dục của mình là một điều đúng, và có đạo đức hơn sống giả dối. Không cho phép những người yêu nhau đến với nhau chắc chắn là việc làm không đạo đức, vi phạm quyền tự do và mưu cầu hạnh phúc của người khác.
Vấn đề giới đang trở thành nỗi lo thường trực của những bậc làm cha, làm mẹ. Anh chia sẻ thế nào với họ? 
Việc thừa nhận hôn nhân cùng giới không những giúp người đồng tính sống thật, mà còn giúp gia đình họ hạnh phúc hơn. Các nghiên cứu của chúng tôi cho thấy, các bậc cha mẹ thường đau khổ và suy sụp khi biết con là người đồng tính. Từ lo sợ, khủng hoảng, dẫn đến những cư xử tiêu cực, thậm chí bạo lực với con.
Không phải họ không yêu con, mà lo sợ cho tương lai của con sẽ mất vì xã hội chưa thừa nhận. Chấp nhận điều này không dễ, nhưng không phải không thể, nhưng nhanh hay chậm, dễ dàng hay đau đớn, tích cực hay tiêu cực phụ thuộc rất nhiều vào thái độ của xã hội, và sự công nhận của luật pháp.
Khi biết con là người đồng tính, cần bình tĩnh, tránh những phản ứng cực đoan như chửi mắng, đánh đập, cấm đoán.
Bởi làm vậy, có nghĩa đẩy con vào bước đường cùng, dẫn đến những nguy cơ cao như bỏ học, bỏ nhà, dùng thuốc kích thích, thậm chí tự tử. Cha mẹ không thể thay đổi được xu hướng tính dục yêu người cùng giới của con, nhưng có thể thay đổi cuộc đời con bằng cách yêu thương và ủng hộ nó. Theo các nghiên cứu, mong ước lớn nhất của người đồng tính là được gia đình chấp nhận và ủng hộ. Chắc chắn khi đó, họ sẽ đối mặt tốt hơn với những định kiến còn lại trong xã hội, học tập và làm việc hết mình vì có điểm tựa là cha mẹ và gia đình.
Còn phần thưởng cho các bậc cha mẹ là một gia đình thực sự, một gia đình mà các thành viên không có gì phải giấu giếm, lo sợ, được sống thật là mình, và được yêu thương thật là mình.
Nhìn rộng hơn vào xã hội, con người đối xử tàn tệ với nhau dường như ngày càng nhiều – theo anh căn nguyên từ đâu? 
Có nhiều nguyên nhân. Thứ nhất, chúng ta không kiên quyết trong việc tôn vinh và khuyến khích cái tốt, phê phán và ngăn chặn cái xấu. Ví dụ, giới truyền thông báo chí bây giờ dường như có cuộc đua “sốc, sốc hơn nữa; sến, sến hơn nữa; sex, sex hơn nữa” để câu khách. Cách làm báo này vẽ lên một xã hội nơi cái xấu đang thắng thế.
Điều này rất nguy hại vì khi người ta nghĩ những người xung quanh đều xấu cả, thì chắc chắn người ta sẽ không muốn tử tế. Chúng ta nghe rất nhiều câu như “ai cho tôi tử tế?” hoặc “xã hội toàn thế mình tử tế sao được?” Điều này tạo thành trào lưu sống không tử tế. Nó giống như người dân sống ở một thành phố rất sạch thì họ tự giác không vứt rác ra đường, vì vứt rác là hành vi lạc lõng (chưa kể có thể bị phạt); còn nếu sống ở những khu phố bẩn, rác xả đầy đường, thì việc tôi vứt thêm rác cũng không ảnh hưởng gì.
Chính vì vậy, việc tôn vinh hành vi đẹp, lối sống tử tế rất quan trọng vì nó tạo ra ý thức theo cái tốt của người dân. Sự đa dạng bao giờ cũng là nền tảng của sáng tạo vì những con người có niềm tin khác nhau, có nền tảng giáo dục khác nhau, kinh nghiệm sống khác nhau, thế mạnh khác nhau, sẽ bổ trợ cho nhau trong quá trình phát triển.
Thứ hai, chúng ta đang có một nền giáo dục không tập trung đào tạo những con người tử tế, mà thiên về kiến thức kỹ thuật và bằng cấp. Những giá trị tự do, bình đẳng, bác ái, không phân biệt đối xử chưa được coi là trọng tâm. Cách dạy học mang tính áp đặt tư duy, hơn là khai phóng để con người tự biết phân tích, và rút ra cái đúng, cái sai cho mình
. Chính vì vậy, trong vũ bão thông tin, thật giả lẫn lộn, con người khó tự mình phân biệt đúng sai, dễ lao vào “ném đá theo phong trào”. Nguy hại hơn, con người không học cách lắng nghe nhau, chấp nhận sự khác biệt, và tranh luận để tìm ra giải pháp. Khi không có lý lẽ, hoặc lý lẽ bị đuối, con người sẽ từ bỏ đối thoại, chuyển qua bạo lực hoặc đàn áp. Như vậy, xã hội sẽ chỉ tích thêm mâu thuẫn, sự bất bình, và dẫn đến xung đột.
Thứ ba, tôi lo ngại với sự bất bình đẳng trong xã hội ngày càng lớn về điều kiện kinh tế cũng như quyền lực chính trị, sự bất bình đẳng giữa thành thị và nông thôn, giữa người Kinh ở đồng bằng và người dân tộc thiểu số ở vùng cao, giữa người có chức có quyền và người lao động trong công xưởng nhà máy. Sự giàu lên nhanh chóng một cách không chính đáng của nhiều người, trong khi nhiều người khác không đủ ăn, không có tiền chữa bệnh, không có tiền cho con đi học, mất đất, thất nghiệp… sẽ làm cho mâu thuẫn xã hội phát sinh.
Điều này dẫn đến tệ nạn xã hội, trộm cắp, dẫn đến sự bất ổn của xã hội. Đây chính là một thách thức mà Việt Nam phải đối mặt trong quá trình phát triển.
Vậy làm thế nào để gầy dựng lại sự tử tế? Viện iSEE có thể đóng góp gì vào quá trình này?
Đây là vấn đề quốc gia đại sự, nhưng không phải là việc riêng của Chính phủ, của các cơ quan ban ngành, mà là của mỗi người Việt Nam. Nếu không hành động từ bây giờ, con cái chúng ta sẽ thừa hưởng một cuộc sống tồi tệ hơn.
Trước tiên cần phải đẩy mạnh tự do và dân chủ để mọi người dân có thể tham gia góp ý chính sách phát triển kinh tế, xã hội của đất nước. Nói cách khác, vấn đề của nhân dân, thì nhân dân phải có quyền tham gia giải quyết. Luật về hội là cơ sở pháp lý để người dân có không gian tự do trao đổi ý kiến, tương trợ lẫn nhau, đưa ra giải pháp cho các vấn đề liên quan đến mình.
Từng người dân không thể tự đi góp ý cho chính sách, hoặc bảo vệ quyền lợi của mình hiệu quả được, họ cần phải được tổ chức để tập trung trí tuệ và nguồn lực, thực hiện quyền làm chủ của mình. Có luật về hội, chắc chắn Chính phủ sẽ có được nhiều phản hồi chất lượng cho các chính sách của mình, đảm bảo lợi ích của các nhóm xã hội được cân bằng.
Các giá trị tự do, bình đẳng, nhân văn, không định kiến kỳ thị phải được giáo dục trong nhà trường, tôn vinh trong xã hội. Đây chính là những giá trị đạo đức nền tảng, giúp con người điều chỉnh hành vi một cách đúng đắn hơn. Việc này không dễ, đòi hỏi một quá trình học hỏi và rèn luyện, nhưng phải bắt đầu bằng việc sống thật, không giả dối.
Chỉ khi sống thật, không giả dối thì chúng ta mới tạo dựng được những giá trị thật khác. Tôi nghĩ có hai môi trường quan trọng cần thực hành điều này ngay, đó là nhà trường và truyền thông. Nhà trường là nơi tạo ra con người có nhân cách, báo chí tạo ra môi trường xã hội nơi cái tốt được tôn vinh. Khi đó, chúng ta có thể dần dần xoay chuyển được tình hình.
Có lẽ mỗi chúng ta khi quan hệ với người khác, hãy tự hỏi mình đối xử với họ như vậy có tử tế hay không. Nhiều khi, chúng ta làm những việc không tử tế một cách vô thức. Tôi tin rằng bản chất người Việt Nam rất tốt, đẹp và nhân văn, thể hiện rất rõ qua những câu ca dao, tục ngữ “bầu ơi thương lấy bí cùng”, “nhiễu điều phủ lấy giá gương”… Đây chính là nền tảng vững chắc, mà tôi tin rằng khi được khơi nguồn, nó sẽ trở thành dòng chảy chính, mạnh mẽ trong xã hội Việt Nam.
Tốt nghiệp một đại học danh tiếng ở Mỹ, lý do nào anh chọn con đường trở về là dấn thân vào một lĩnh vực quá mới mẻ và đầy thách thức? 
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sinh sống và làm việc ở nước ngoài lâu dài. Ở Việt Nam, tôi thấy mình được hoà vào dòng chảy của xã hội, là một phần của những thay đổi hàng ngày của đất nước, của cộng đồng nơi mình sống và gắn bó. Tôi là một người thích quan sát và phân tích các thay đổi trong xã hội, và lý giải nó. Là một người Việt Nam, một người trong cuộc, ngấm văn hoá dân tộc, đối mặt với những vấn đề trong cuộc sống hàng ngày, thì việc lý giải sẽ đa chiều hơn nhiều.
Gầy dựng lại giá trị những cộng đồng nhỏ sẽ góp phần thay đổi như thế nào cho sức mạnh cộng đồng Việt Nam? 
Động cơ quan trọng nhất thúc giục tôi làm việc chính là những thay đổi trong từng con người cụ thể mà tôi đã may mắn được làm việc cùng. Tôi nhớ, lần đầu tiên một triển lãm về người đồng tính được tổ chức ở TP.HCM, đó là triển lãm Mở vào tháng 11.2009. Trước khi khai mạc, cộng đồng người đồng tính rất hồi hộp, họ chờ đợi xem công chúng sẽ đón nhận họ như thế nào qua một sự kiện công cộng ngoài trời (sân nhà văn hoá Thanh niên).
Khi được báo chí và người dân đón nhận và ủng hộ, cộng đồng đã vỡ oà. Có bạn đồng tính nam viết trên diễn đàn Táo Xanh: “Mình cảm thấy thật hạnh phúc và an toàn, vì từ nay trở đi, khi bước xuống đường mình biết có những tổ chức và cộng đồng bảo vệ mình khỏi kỳ thị và bạo lực”.
Tôi tin công việc mình làm không những bảo vệ quyền bình đẳng cho những người thiểu số, mà rộng hơn còn góp phần nâng cao giá trị nhân văn trong xã hội. Khi mọi người tôn trọng những khác về sắc tộc và tính dục, thì khả năng họ tôn trọng những khác biệt khác dễ dàng hơn. Khi đó, chắc chắn con người sẽ đối xử tử tế với nhau hơn. Một xã hội mà nơi mọi người đối xử tử tế với nhau sẽ tạo ra nền tảng để phát triển bền vững. Để biết một quốc gia có văn minh, dân chủ và tôn trọng quyền con người không, hãy nhìn vào cách người ta đối xử với người thiểu số.
Các nhà kinh tế học hay nói: để biết cuộc sống của một cộng đồng dân cư như thế nào, hãy ra chợ. Còn tôi thì muốn nói: để biết một quốc gia có văn minh, dân chủ và tôn trọng quyền con người không, hãy nhìn vào cách người ta đối xử với người thiểu số. Nếu người thiểu số – có thể là thiểu số sắc tộc, thiểu số tôn giáo, hay thiểu số tính dục – được đối xử công bằng, không bị phân biệt đối xử, thì có nghĩa quốc gia đó có dân chủ và văn minh. Ngược lại, nếu người thiểu số còn bị định kiến, kỳ thị, thì quốc gia đó còn có nhiều việc để làm. Và tôi tin việc mình làm đang góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.
Trong môi trường xã hội còn quá khắt khe của văn hoá Á Đông và những rào cản về quyền con người, để thực hiện được sứ mệnh của mình hẳn iSEE gặp rất nhiều khó khăn? 
Công việc ở iSEE là thúc đẩy tự do và quyền của người thiểu số, là một việc làm rất cần thiết và có ích cho xã hội. Tuy nhiên, ở Việt Nam cũng có khái niệm “lợi dụng quyền tự do và dân chủ” để làm việc khác, nên chúng tôi luôn phải minh bạch những hoạt động của mình. Một số cơ quan chức năng có hỏi thăm, có tìm hiểu về hoạt động của iSEE, nhưng khi họ hiểu động cơ chúng tôi đang làm là vì một xã hội công bằng và nhân văn hơn, thì những khó khăn cũng qua đi.
Tôi thực sự may mắn có một đội ngũ đồng nghiệp là những người tâm huyết với sứ mệnh của iSEE. Có bạn tốt nghiệp xuất sắc ở châu Âu, ở Mỹ và ở Úc về, đã “nhắm” iSEE từ khi đang học vì họ thấy công việc iSEE đang làm giàu ý nghĩa, thực sự tạo ra thay đổi trong cuộc sống của từng con người cụ thể, từng cộng đồng cụ thể. Có nhiều đồng nghiệp ở TP.HCM nhưng vẫn ngược ra Hà Nội, và có người rời các cơ quan quốc tế để nhập iSEE cũng vì lý tưởng tương tự. Tôi thực sự không có bí quyết nào, đơn giản là những người chia sẻ và cam kết một sứ mệnh chung thì sẽ tìm đến với nhau.
Điều quan trọng là chúng ta phải lên tiếng, để biết những người cùng chí hướng đang ở đâu, cùng hợp tác với nhau.
Theo Một Thế Giới
Xem bài gốc tại đây

Chúc mừng Khắc Ngọc đã dành tấm vé của Dream Project Incubator (DPI) đến Mỹ

Vượt qua 170 hồ sơ đăng ký để dành tấm vé đến Boston – Mỹ cùng 3 bạn trẻ tại Hà Nội, Phan Khắc Ngọc sẽ có thời gian trải nghiệm vô cùng thú vị với những chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực phát triển dự án cũng như các chuyên gia đầu ngành từ các trường đại học hàng đầu thế giới như Harvard, MIT trong tháng 5 này.

2014-08-16 18.20.27
Ngọc tại VYE BOOTCAMP

Chương trình Dream Project Incubator (DPI) được tổ chức bởi các nhà lãnh đạo trẻ của Boston Global Forum (BGF) – đây là diễn đàn tập trung các nhà lãnh đạo để trao đổi các vấn đề có tầm ảnh hưởng lớn đến thế giới).

Đây là năm đầu tiên chương trình DPI được tổ chức và được chọn làm thử nghiệm với Việt Nam.

Với mục đích phát triển các bạn trẻ tiềm năng (dưới 25 tuổi) với các hỗ trợ phát triển về cả chuyên môn và kiến thức chung khác thông qua việc tiếp xúc với các môi trường như ĐH Havard, MIT và các hoạt động văn hóa-nghệ thuật khác ở Boston.

Chương trình sẽ chọn tối đa 5 cá nhân có các dự án tiềm năng để tham gia chương trình. Người tham gia sẽ được tài trợ toàn bộ chi phí bao gồm: tiền vé máy bay khứ hồi VN-Boston; Chi phí ăn ở; Hỗ trợ kết nối với các mentor, chuyên gia trong lĩnh vực mình muốn học hỏi; Hỗ trợ để có thể access một số tài nguyên của Havard và MIT như trung tâm khởi nghiệp, thư viện, phòng lab…; Cơ hội ở homestay và đi quan sát các chuyên gia, mentor; Ngoài ra trong khuôn khổ chương trình còn có nhiều hoạt động tham quan học hỏi về văn hóa, nghệ thuật khác

11012005_10152950280168282_2060564503864229867_n
Ngọc cùng bạn tại diễn đàn Forbes Under 30 – 2015

Chương trình sẽ triển khai 3 giai đoạn cho các đối tượng xuất sắc được chọn:

– 10 tuần trước khi sang Mỹ: sẽ phát triển ý tưởng, dự án của mình. Chuẩn bị và lên kế hoạch cho chuyến đi Mỹ.

– 10 tuần trog chương trình: kết nối với các chuyên gia, phát triển dự án với sự tư vấn của các mentor. Tham gia các hoạt động của ban tổ chức.

– 10 tuần sau khi trở về VN: tiếp tục phát triển dự án với những thứ đã thu nhận được từ chuyến đi.

“Đó là một buổi phỏng vấn thú vị khi các chị trong BGK hỏi rất nhiều về tính khả thi, thực tế của dự án; mức độ đam mê và thấu hiểu của mình với việc đang làm, cũng như liệu mình đã nghiên cứu kỹ và chứng minh được là vì sao mình cần phải đi sang Boston mà không phải ở Việt Nam” Ngọc chia sẻ khi có cơ hội trình bày trước những vị giám khảo “khó tính” như Nguyễn Trịnh Khánh Linh – Chairman & CEO at Dale Carnegie Vietnam Dac Nhan Tam Entrepreneur School JSC; Nguyễn Hữu Cát Thư – Massachusetts Institute of Technology 2012, Founder & CEO of Mindstep, Forbes Vietnam 30s under 30s of 2015; Đỗ Thị Thuý Hằng, Harvard Business School 2011, General Manager of iVIVU.com; Nguyễn Hương Thảo, Massachusetts Institute of Technology 2018 (Doctoral candidate), President of Thanh Nien Sinh Vien Boston (TNSV Boston) Association, Founder of Dream Project Incubator Program.

sangkien-e8d1a
Dự án TOXBadge – một dự án Ngọc tham dự trước đó giành chiến thắng tại Hackathon

Dự án mà Khắc Ngọc được chọn tham gia chương trình là phát triển website hướng đến giúp các bạn học sinh, sinh viên có được định hướng nghề nghiệp tốt hơn. Dự án mong muốn giúp bạn trẻ tìm hiểu bản thân mình, từ đó định hướng bản thân theo đúng sở thích, tính cách của mình; hướng cho các bạn cách tìm hiểu về thị trường nghề nghiệp để có quyết định khôn ngoan; cuối cùng là lên cho mình một kế hoạch từng bước để đi được đến nơi bạn muốn đến. Website sẽ có những bài hướng dẫn, chia sẻ về khám phá bản thân; cách tìm hiểu thông tin để có thể đưa ra quyết định khôn ngoan. Bên cạnh đó là các công cụ thực tế như các bài test giúp bạn trong việc xác định bản thân và đưa ra các gợi ý. Một điểm anh thấy thích ý tưởng sử dụng công nghệ và internet vào giải quyết vấn đề là việc này sẽ giúp xóa đi khoảng cách địa lý. Không chỉ các bạn ở thành thị mà đặc biệt là các bạn ở những vùng xa xôi được tiếp cận những resouce này.

Ngoài các tác động trực tiếp đến các bạn học sinh, sinh viên (người hưởng lợi trực tiếp), dự án còn nhắm đến việc phát triển cho đội ngũ những bạn trẻ làm hướng nghiệp (để các bạn sẽ là các nhân tố tiếp tục đi làm hướng nghiệp, chứ không chỉ là một vài người như anh đơn độc). Cụ thể dự án muốn liên kết với các chuyên gia hướng nghiệp để đào tạo kiến thức hướng nghiệp cho các nhân tố hạt giống này. Sau đó họ sẽ là một đột nòng cốt sẽ tiếp tục đi làm hướng nghiệp cho các bạn khác.

Trong thời gian từ 6-10 tuần tại Mỹ, Ngọc sẽ có cơ hội được làm việc với mentor hiện đang là nghiên cứu sinh tiến sỹ và cũng có kinh nghiệm về khởi nghiệp. Anh sẽ cùng ở homestay với anh ấy ở tại ký túc xá của MIT (Massachusetts Institute of Technology – trường đại học rất nổi tiếng). Anh cũng sẽ tham gia một số buổi training cũng như giao lưu với cộng đồng khởi nghiệp ở Boston để lấy thêm ý kiến cũng như xây dựng các mối quan hệ.

Hiện nay anh đang liên hệ với các chuyên gia về hướng nghiệp tại thành phố Boston để xin hỗ trợ đi thực tế quan sát phương pháp giáo dục và hướng nghiệp trong các trường high school, đại học và các tổ chức nghề nghiệp ở đó. Hiện nay đã kết nối được với một người chuyên gia hiện là Acting President của Massachusetts Career Development Association.

10542406_716287928425253_8265407551467251860_o
TOXBadge Ngọc tham gia từng giành giải nhất tại cuộc thi VYE Business Competition của Mạng lưới khởi nghiệp trẻ Việt Nam (Viet youth Entrepreneurs – VYE) tổ chức.

Ngoài ra, để thực hiện các ý tưởng như đào tạo một đội ngũ các bạn trẻ đam mê về hướng nghiệp thì anh mong muốn kết nối với càng nhiều chuyên gia về Career Development. Anh đang liên hệ một số chuyên gia ở Seattle và Santa Clara. Tuy nhiên những chi phí để có thể đi đến những nơi này không có trong chương trình nên đang tìm cách huy động hỗ trợ để mình có thể đi được.

Bước đường phát triển dự án còn gặp nhiều khó khăn, đặc biệt trong việc tìm kiếm nguồn kinh phí hỗ trợ, nhưng với Ngọc, anh vẫn có các hướng đi riêng của mình: “Có nhiều việc cần phải làm như tìm kiếm đội ngũ làm chung, phát triển ý tưởng, tìm kiếm nguồn vốn hoạt động…

Ý tưởng về dự án vẫn đang tiếp tục phát triển và gọt dũa thêm. Trong giai đoạn này mình sẽ tập trung vào phát triển ý tưởng và tìm kiếm người đồng chí hướng. Sau đó trong chuyến đi qua Boston mình sẽ cố gắng tìm các cơ hội trong chuyến đi này để từng bước hiện thực hóa nó.” – Ngọc chia sẻ

——————————

Trước đó TOXBadge – dự án Ngọc tham gia cùng những người bạn triển khai 1 năm vừa qua đã xây dựng được một công cụ gọi là bài trắc nghiệm hướng nghiệp Holland. Với bài test trực tuyến này thì sau khi các bạn làm xong bài test các bạn không chỉ nhận được những thông tin về kiểu tính cách, sở thích, khả năng mà đặc biệt sẽ nhận được gợi ý về ngành học và nghề nghiệp phù hợp với tính cách đó.

Dự án TOXBadge  đã từng giành giải nhất tại cuộc thi VYE Business Competition của Mạng lưới khởi nghiệp trẻ Việt Nam (Viet youth Entrepreneurs – VYE) tổ chức.

Trước đó vào tháng 8/2014 Dự án TOXBadge đã giành chiến thắng trong cuộc thi ý tưởng CNTT giải quyết vấn đề xã hội E-CSO Hackathon tên là Code For Change do NGO Live and Learn Vietnam tổ chức. Với chiến thắng này đội của anh nhận được $15.000 tài trợ phát triển dự án từ Bộ Ngoại Giao Mỹ.

Hạnh Nguyễn