Kinh Nghiệm Khởi Nghiệp Của CEO Room To Read

Erin Ganju – nhà đồng sáng lập, CEO của tổ chức phi chính phủ Room to Read đã hoạt động trong lĩnh vực phát triển kinh doanh quốc tế trong nhiều năm, trước khi bà nhận ra và theo đuổi niềm đam mê đích thực của mình: mang đến cơ hội giáo dục cho người nghèo.

Để chuyển sang lĩnh vực phi lợi nhuận, Erin Ganju phải chấp nhận từ bỏ cuộc sống hiện tại với một tương lai “xuôi chèo mát mái” để đối diện với rất nhiều thử thách mới.

Erin đã bước chân vào con đường mới với suy nghĩ rằng, những thách thức phía trước nếu không “giết” được mình thì sẽ giúp mình trở nên mạnh mẽ và bản lĩnh hơn.

Khi bà và những nhà đồng sáng lập cho ra đời Room to Read vào năm 2000, họ phải đối mặt với nhiều vấn đề nan giải như: đảm bảo nguồn tài trợ, thu hút những tình nguyện viên chất lượng, tạo ra tác động tích cực và hiệu quả cho cộng đồng…

Hầu như tất cả các doanh nhân ở Thung lũng Silicon đều có cùng một quan điểm sống, đó là “ngã về phía trước” (fail forward). Erin Ganju và các cộng sự của bà cũng luôn tâm niệm điều đó khi lập nên văn phòng đầu tiên của Room to Read ở San Francisco.

Họ đã tạo ra một mô hình hoạt động hoàn toàn mới, với suy nghĩ tích cực rằng, nếu như mình thất bại, đây sẽ là một kinh nghiệm quý báu dành cho các nhà khởi nghiệp khác sau này. Họ bỏ ra khoảng thời gian một năm để thử nghiệm mô hình mới ở hai quốc gia là Nepal và Việt Nam, song song đó là việc cố gắng duy trì và làm tăng thêm nguồn vốn cho tổ chức. Nếu không đạt được mục tiêu trong thời hạn một năm, họ sẽ bỏ cuộc.

Erin Ganju cho biết, khi nhìn lại năm đầu tiên của Room to Read, một trong những yếu tố quan trọng nhất giúp họ thành công chính là việc đặt ra các mục tiêu cụ thể và báo cáo tiến độ thực hiện thường xuyên với các nhà tài trợ.

Việc định hướng rõ ràng mục tiêu kết hợp với sự minh bạch đối với nhà tài trợ đã phát huy hiệu quả đến nỗi nó nhanh chóng trở thành nguyên tắc cốt lõi trong mọi chiến lược hoạt động của Room to Read.

Trẻ em Campuchia được học đọc và viết theo chương trình xóa mù chữ của tổ chức Room to Read. Ảnh: Anne Holmes

Mười lăm năm sau, thay vì trở thành một ví dụ điển hình cho việc khởi nghiệp thất bại, Room to Read đã được viện Brookings chọn làm hình mẫu đại diện cho trường hợp thành công trong hiện thực hóa ý tưởng.

Từ năm đầu tiên của Room to Read cho đến tận hôm nay, trên bàn làm việc của Erin Ganju luôn có dòng phát biểu nổi tiếng của triết gia người Đức Johann Wolfgang von Goethe: “Bất cứ điều gì bạn nghĩ rằng mình có thể làm được, hoặc mơ ước rằng mình làm được thì bạn sẽ làm được. Sự táo bạo mang đến nguồn năng lượng và phép màu giúp bạn thành công”.

“Vì vậy, khi tìm thấy được nguồn cảm hứng mạnh mẽ đến từ ‘hỗn hợp cảm xúc’ sợ hãi và phấn khích, đừng chần chừ, hãy theo đuổi nó ngay lập tức. Bởi vì tất cả chúng ta đều được hưởng lợi từ một thế giới có nhiều người dám theo đuổi ước mơ”, Erin Ganju cho biết.

Theo Ybox

xem bài gốc tại đây

 

 

 

Giáo sư Mỹ gợi ý cách ‘Quản trị công ty hiện đại’ tại Việt Nam

GS. Shirley J. Daniel, giảng viên môn “Kế toán quản trị” chương trình Thạc sĩ QTKD cấp cao Việt Nam, ĐH Tổng hợp Hawaii sẽ giúp các doanh nghiệp hiểu hơn khái niệm mô hình quản trị công ty hiện đại trong hội thảo diễn ra vào ngày 29/5.

Chương trình CEO Network với chủ đề “Mô hình quản trị và tổ chức công ty hiện đại” được đồng tổ chức bởi Mạng xã hội nghề nghiệp Việt Nam MyLink.vn, Hội Doanh nghiệp trẻ Hà Nội, chương trình Thạc sĩ quản trị kinh doanh cấp cao Việt Nam của Đại học tổng hợp Hawaii (Mỹ) và Tổ chức Phát triển Doanh Trí Việt VietFounder. Hội thảo sẽ giúp các doanh nghiệp hiểu hơn về khái niệm mô hình quản trị công ty hiện đại, những lợi ích thiết thực của việc ứng dụng mô hình trong quản lý doanh nghiệp.

Ngoài ra, doanh nghiệp có thể tìm ra phương pháp ứng dụng mô hình theo từng ngành nghề và lĩnh vực cụ thể tại đây. Người tham gia có cơ hội giao lưu gặp gỡ và chia sẻ ý kiến từ các chuyên gia, doanh nhân hàng đầu, nhiều kinh nghiệm trong quản lý và tổ chức doanh nghiệp. Tham gia chương trình là Giáo sư Shirley J. Daniel, Giám đốc Viện Quản lý châu Á Thái Bình Dương, Đại học Hawaii, Giám đốc Trung tâm Đào tạo và Nghiên cứu kinh doanh quốc tế (tài trợ bởi chính phủ Mỹ). Giáo sư cũng đang giảng dạy môn học Kế toán quản trị cho Chương trình Thạc sĩ quản trị kinh doanh cấp cao Việt Nam của ĐH Tổng hợp Hawaii.

Bà Shirley J. Daniel từng giữ chức quản lý trong công ty kiểm toán quốc tế, làm việc với khách hàng đến từ các lĩnh vực đa dạng như sản xuất, phân phối, bán lẻ, phát triển bất động sản và thăm dò dầu và khí đốt. Những nghiên cứu của giáo sư Shirley J tập trung vào so sánh những phương thức thực hành quản trị doanh nghiệp quốc tế. Bà có quan hệ hợp tác chặt chẽ với nhiều tổ chức ở Hawaii và khu vực Châu Á Thái Bình Dương để thúc đẩy kinh doanh quốc tế và phát triển kinh tế thông qua giáo dục và đào tạo.

Ngoài ra, doanh nghiệp có thể tìm ra phương pháp ứng dụng mô hình theo từng ngành nghề và lĩnh vực cụ thể tại đây. Người tham gia có cơ hội giao lưu gặp gỡ và chia sẻ ý kiến từ các chuyên gia, doanh nhân hàng đầu, nhiều kinh nghiệm trong quản lý và tổ chức doanh nghiệp. Tham gia chương trình là Giáo sư Shirley J. Daniel, Giám đốc Viện Quản lý châu Á Thái Bình Dương, Đại học Hawaii, Giám đốc Trung tâm Đào tạo và Nghiên cứu kinh doanh quốc tế (tài trợ bởi chính phủ Mỹ). Giáo sư cũng đang giảng dạy môn học Kế toán quản trị cho Chương trình Thạc sĩ quản trị kinh doanh cấp cao Việt Nam của ĐH Tổng hợp Hawaii.

Chương trình diễn ra từ 8h30 đến 11h30, ngày 29/5 tại Lục Thủy Cafe & Lounge, Số 16 Lê Thái Tổ (Hoàn Kiếm), Hà Nội. Chi phí (Địa điểm VIP, Tài liệu, Tea-break): 1 triệu đồng một người tham dự thông thường.

Ưu đãi 50% dành cho các thành viên Mạng cộng đồng nghề nghiệp Việt Nam MyLink.vn; Hội viên Hội Doanh nghiệp trẻ Hà Nội; Cựu học viên và học viên VEMBA, Đại học Hawaii. Thông tin chi tiết tại đây hoặc liên hệ trực tiếp ban tổ chức: Hotline: 098 907 2952/ Email: event@mylink.vn

Theo Vnxpress

xem bài gốc tại đây

Mai Ton: Quan niệm sai lầm của người Việt về việc giỏi tiếng Anh

‘Sau vài năm du học và tiếp xúc với người bản xứ, tôi nhận ra người Việt có rất nhiều quan niệm sai lầm về việc giỏi tiếng Anh. Những quan niệm đó đang lấn sâu vào tư tưởng của số đông giới trẻ’, độc giả Mai Ton chia sẻ 

Khi tư tưởng về việc học một cái gì đó của bạn bị sai lệch, thì liệu bạn có thể học nó một cách đúng đắn?

5

“Giỏi tiếng Anh thì phải nói được giọng Anh, giọng Mỹ, giọng bản xứ”

Đa phần người Việt cho rằng một người nói tiếng Anh giỏi thì phải “nói, nghe như người bản xứ”. Cái họ quan tâm hàng đầu là “accent” (giọng) nên khi học tiếng Anh, họ cố gắng để “nhái” được giọng bản xứ hơn là học làm sao để nói cho đúng, cho lưu loát. Đây là một trong những điều sai lầm nhất trong quan niệm của người Việt khi học tiếng Anh.

Vậy, người bản xứ thật sự nghĩ gì về “native accent” hay “giọng bản xứ”? “Giọng bản xứ thật sự không quan trọng đâu. Chỉ cần người khác nghe và hiểu rõ được bạn nói những gì. Tôi cảm thấy mang giọng riêng thì đặc biệt hơn rất nhiều so với ai cũng nói cùng một giọng. Bản thân tôi là người Mỹ, ở New York nhưng chẳng hề thích giọng New York tý nào vì đa số toàn là tiếng lóng thôi. Nên không phải cứ là giọng bản xứ là tốt. Nếu họ định nghĩa việc giỏi tiếng Anh qua giọng thì đó là một điều sai lầm”, Andrew Garcia, sinh viên ngành Quan hệ quốc tế của Đại học Webster, Mỹ nói.

Ở rất nhiều video trên mạng xã hội, youtube, nhiều người Việt vào bình luận một người có giỏi tiếng Anh hay không dựa vào giọng của họ, mà quên đi các yếu tố như nội dung của video, từ vựng hay ngữ pháp tiếng Anh được sử dụng. Lấy thần đồng Đỗ Nhật Nam làm ví dụ. Cậu bé giỏi tiếng Anh, phải nói là rất giỏi, nhưng cậu vẫn nói tiếng Anh theo giọng Việt. Có ai dám phủ nhận tài năng của cậu ấy ngoài những người có suy nghĩ sai lệch này?

Nếu bạn có thể nói được giọng bản xứ thì quá tốt, nhưng nếu bạn không nói được cũng đừng tự ti vì điều đó không có nghĩa là bạn không giỏi tiếng Anh. Bạn cũng không nên bắt đầu việc học bằng cách “nhái” giọng mà nên chăm chút vào cách phát âm của từng từ trước.

“Giỏi tiếng Anh thì chỉ cần giao tiếp được là đủ”

Điều này không hề sai nếu bạn chỉ xem tiếng Anh đơn giản là một công cụ giao tiếp, hơn là một công cụ giúp bạn học cao và nghiên cứu. Nhưng khi bạn quyết tâm học tiếng Anh để đi du học, thì liệu chỉ cần giao tiếp đã đủ chưa?

Khi đi du học, bạn cần nhiều hơn là tiếng Anh giao tiếp. Nếu là một sinh viên tại Mỹ, bạn sẽ không ngừng nghe từ “paper”, nó không phải là một tờ giấy mà là một bài nghiên cứu vi mô mà bất cứ sinh viên ở đại học nào cũng phải làm. Những bài “paper” ấy cần khoảng vài nghìn từ đến hơn chục trang. Nếu chỉ có tiếng Anh giao tiếp thì không thể nào làm tốt được.

Nếu bạn đã xác định học tiếng Anh để học, thì bạn nên “tu bổ” vốn ngôn ngữ của mình ở nhiều mặt như: viết, ngữ pháp, từ vựng, hơn là chỉ “giao tiếp là được”.

“Nói tiếng Anh thường xuyên là chém gió, là khoe khoang”

Không phải lúc nào nói tiếng Anh ngoài lớp học cũng là chém gió, là khoe khoang. Thật sự mà nói thì môi trường học tiếng Anh ở Việt Nam không có. Cả đất nước có được một vài quán cà phê mà bạn có thể vào đó tìm người tập nói ngôn ngữ này với mình. Nhưng nếu không có điều kiện để đi đến những nơi đó thì sao?

Khi học bất cứ cái gì cũng cần luyện tập mới có thể giỏi hơn được. Tiếng Anh có câu thành ngữ “Practice makes perfect” – có tập luyện thì mới có thể hoàn thiện. Nhưng với tư tưởng “nói tiếng Anh là chém gió” thì đối với những bạn thiếu tự tin, sợ bị chê trách, liệu các bạn ấy có dám tập nói tiếng Anh mọi lúc khi có thể nữa không?

Khi bạn xem việc nói tiếng Anh cùng bạn bè ngoài lớp học là cách để mọi người cùng nhau tiến bộ, thì đó không phải là “chém gió” hay “khoe khoang” mà các bạn đang “Make do with what you have” – sử dụng những gì mình có để tiến bộ hơn.

Kết

Đây là 3 trong số những nhận định sai lầm của người Việt về việc giỏi tiếng Anh. Như đã nói, nó làm ảnh hưởng nhiều hơn là một vài cá thể bởi vì dần với thời gian nó sẽ trở thành quy chuẩn (norm) ăn sâu vào tư tưởng con người.

Mai Ton
Du học sinh Việt tại Mỹ

Theo Vnexpress

Xem bài gốc tại đây

Lý Thu Hường – Đường đến Brussels

Viết tặng những người bạn của tôi ở Thư Quán Doanh Nhân

Đây là câu chuyện về hành trình du học của tôi, một cô gái hết sức bình thường nhưng luôn đấu tranh với bản thân để sống sao không tầm thường (nói to tát vậy thôi chứ đơn giản là sống hết mình mỗi ngày là đủ rồi :D ). Câu chuyện của tôi bắt đầu từ rất lâu, qua rất nhiều chặng đường, và giờ nhìn lại để kết nối những điểm nhỏ, tôi cố gắng rút ra những bài học cho mình. Tôi hi vọng những bài học đó sẽ giúp được cho những người bạn của tôi có thêm động lực để thực hiện ước mơ và luôn tin rằng các bạn có thể làm được vì bình thường như tôi còn làm được cơ mà :D.

1. Ấp ủ ước mơ

Tôi bắt đầu biết đến việc đi học nước ngoài khi tôi học lớp 7, lúc đó tôi đi học thêm tiếng Anh và vô cùng ngưỡng mộ con trai của cô giáo khi anh í đi du học ở Mỹ về. Lúc đó tôi quyết tâm thi vào chuyên Anh vì đơn giản nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội đi du học nhiều hơn.

Ước mơ của tôi khi là được đỗ vào chuyên Anh Chu Văn An nhưng cuối cùng kết quả là tôi học chuyên Anh trường Chuyên Ngoại Ngữ. Lớp tôi bắt đầu có những bạn đi học ở Mỹ, ở Nhật với học bổng một phần mà tôi biết rằng nhà tôi không đủ điều kiện để cho tôi đi học lúc đó. Rồi như bao bạn khác tôi thi Đại học, nhưng khác với gần như cả khóa thi Ngoại ngữ, Ngoại thương, tôi chọn ngành Công nghệ thông tin của Đại học Công nghệ.

Hết năm nhất Đại học, tôi nộp hồ sơ xin học bổng MEXT của chính phủ Nhật, vất vả làm hồ sơ rồi đi thi, đi phỏng vấn và rồi tôi trượt, năm thứ 2 tôi bắt đầu có người yêu, bắt đầu thấy chán chương trình học Đại học ở Việt Nam, và chán luôn cái nghề mà tôi nghĩ mình sẽ theo đuổi từ khi còn nhỏ. Tuy vậy tôi vẫn tìm hiểu, vẫn nộp hồ sơ vào những học bổng lẻ tẻ ở trường như đi thực tập ở Hàn Quốc và tôi trượt hết. Ra trường, tôi quyết định đi làm thay vì đi học tiếp với suy nghĩ tôi cần biết mình có gì và thế giới cần gì đã. Tuy nhiên không phải thế mà ước mơ đi học nước ngoài bị dập tắt, tôi thậm chí còn nói trình bày với sếp khi phỏng vấn rằng dự định sau này của em sẽ là đi học thạc sỹ ở nước ngoài (điều này thì ít sếp nào thích cả :D).

2. Chuyện học tiếng Anh của tôi

Ngày hôm nay tôi vừa đăng ký một khóa học tiếng Anh ở trường tại Bỉ. Tính ra chắc tôi đã có hơn 15 năm đi học tiếng Anh, năm nào tôi cũng học. Tôi thi TOEFL iBT 2 lần, một lần được 82/120 và lần thứ 2 được 88/120. Dĩ nhiên so với các bạn học chuyên Anh thì đó là một thất bại thảm hại nhưng thôi không bàn việc tôi học ra sao, chỉ biết rằng nhờ tiếng Anh cuộc đời tôi đã thay đổi được như thế nào.

Năm thứ nhất Đại học, tôi đi học TOEFL của thầy Nghiêm, có nhiều bạn cho rằng đi học chỉ nghe thầy bàn chuyện chính trị, chuyện Việt Nam kém cỏi thế nào, với tôi thì tôi học được tư duy phản biện và rèn luyện được khả năng đọc tiếng Anh và tính cẩn thận khi viết luận. Ước mơ đi du học của tôi cũng lớn hơn khi nghe thầy nói về những bạn đã xin được học bổng và đi học ở Mỹ như thế nào. Năm thứ ba Đại học, tôi tham gia một nhóm tự học TOEFL, tìm tài liệu, lên kế hoạch học rồi thi nhưng nhóm tôi thất bại và tan rã sau một năm cố gắng duy trì dù các thành viên không cùng chung mục đích.

Năm thứ tư, tôi đăng ký học cô Giang, tôi học viết, học nói như một cái máy theo mẫu cho sẵn, tôi đánh mất dần khả năng sáng tạo của mình nhưng bù lại tư duy của tôi có mạch lạc hơn và nỗi sợ mỗi khi đọc đề nói hay đề viết tiếng Anh cũng bay mất, quan trọng hơn cô dạy cho tôi biết mình phát âm sai be bét như thế nào. Tuy nhiên học cô xong tôi vẫn không đủ tự tin để đăng ký thi TOEFL.

Cho đến lúc đi làm tôi vẫn đăng ký đi học tiếng Anh khi công ty mở lớp, lớp tiếng Anh cuối cùng tôi học là lớp của thầy Hồ Lê Vũ, đó là lớp học đặc biệt nhất mà tôi từng tham gia. Một tuần ba buổi, sau mỗi giờ đi làm về, tôi lại phóng xe máy từ đầu này sang đầu kia thành phố, tôi đi học với một sự háo hức, với một niềm vui như hồi tôi học tiếng Anh năm lớp 7, tôi vui vì mình học được những điều mới mẻ và bổ ích. Thầy Vũ không chỉ dạy bọn tôi về cách viết tiếng Anh học thuật mà còn chỉ cho tôi thấy cái tôi cần khi làm một bộ hồ sơ xin học bổng. Cái mà sau này khi ai hỏi tôi cũng luôn nói lại rằng đó chính là “Sense of Purpose” – khi tự tôi giải thích được tại sao tôi lại muốn đi học tiếp, tại sao lại là lúc này, tại sao lại là ngành này. Tôi biết mình phải tự thuyết phục được bản thân mình trước thì mới hi vọng thuyết phục được hội đồng cấp học bổng.

3. Thất bại và đứng lên, không bao giờ là muộn

Tôi bắt đầu nộp hồ sơ xin học bổng từ năm thứ nhất Đại học cho đến khi đi làm được hơn hai năm. Cố gắng và thất bại đôi khi khiến tôi nản lòng và nghĩ rằng mình sẽ chẳng bao giờ có cơ hội đặt chân ra nước ngoài để xem thế giới họ khác mình ra sao. Nhưng may mắn là tôi là một đứa cứng đầu, tôi chẳng thể buồn trước một thất bại nào quá một ngày. Giờ đây thì mỗi khi thất bại tôi luôn tự nhủ rằng vì mình đã làm điều gì đó không ổn, phải rút ra bài học rồi quên nó đi thay vì cứ ngồi cắn rứt bản thân là giá mà mình đã làm tốt hơn.

Sau khi thi TOEFL lần thứ nhất, với điểm số 82/120 và cái bảng điểm Đại học làng nhàng, thêm hơn 1 năm kinh nghiệm đi làm, tôi nộp hồ sơ xin học bổng trường Trento của Ý. Cứ tin chắc rằng mình sẽ đỗ 100% nhưng rút cuộc là tôi trượt, nó khiến tôi mất tự tin ghê gớm nhưng không khiến tôi bỏ cuộc. Năm tiếp theo nộp hồ sơ, tôi chọn toàn học bổng chính phủ có tính cạnh tranh cao hơn như Fulbright, Irish Aid và học bổng song phương Việt-Bỉ. Lúc này tôi đã có hơn 2 năm kinh nghiệm làm việc, đã bắt đầu hiểu hơn về những việc mình đang làm và quan trọng là tôi dần tìm được niềm vui trong nghề nghiệp của mình, cái mà sau này nghĩ lại tôi vẫn cho rằng là thứ khiến tôi thuyết phục được hội đồng tuyển sinh.

4. Tận hưởng trên từng chặng đường

Một trong những câu nói tôi rất ấn tượng đó là: “If you want to go fast, go alone. If you want to go far, go together”. Cuộc sống của tôi tính đến thời điểm này có thể nói là khá may mắn, tôi không gặp nhiều trắc trở, có lẽ khó khăn lớn nhất tôi từng phải vượt qua đó là chia tay người yêu. Đã có lúc tôi là một đứa quen dựa dẫm, tự ti vào bản thân. Sau khi đi làm được hơn 1 năm, tôi bắt đầu thấy mất phương hướng và có cảm giác cuộc sống của mình cứ đều đặn và vô nghĩa.

Tôi chia tay mối tình gần 4 năm, hụt hẫng nhưng đó lại chính là động lực khiến tôi tập trung với ước mơ du học của mình. Lúc đầu tôi khá hoang mang, đã có thời gian tôi gần như cách ly với cộng đồng du học, làm sao tôi có thể tìm được bạn đồng hành cùng chí hướng bây giờ. Như một sự tình cờ, bạn tôi – Dzung Leo lúc đó làm admin cho forum của USGuide rủ tôi tham gia vào nhóm quản trị web, tôi bắt đầu làm quen với các anh chị em ở USGuide.

Thời điểm đó tôi cũng đang ôn thi TOEFL nên tôi tạo một buổi chia sẻ kinh nghiệm thi với chị Hoàng Khánh Hòa qua Skype. Sau buổi chia sẻ đó, tôi lập được một nhóm tự học TOEFL, nhóm học vui nhất mà tôi từng tham gia, chúng tôi lê la hết quán cafe sách này đến quán cafe sách khác để luyện speaking với nhau. Một em trong nhóm đó sau này rủ tôi tham gia Thư Quán Doanh Nhân – một tổ chức giáo dục phi lợi nhuận vì cộng đồng. Chúng tôi cùng nhau xây dựng các lớp luyện thi chứng chỉ rẻ nhất, hiệu quả nhất cho những bạn không có đủ điều kiện kinh tế. Có lẽ đó là một trong những bước ngoặt lớn của cuộc đời tôi bởi ở đó tôi gặp được những người bạn đồng hành cùng chí hướng, cùng tôi xây dựng mạng lưới những bạn trẻ sống tích cực và nhiều hoài bão.

Cuối năm 2013 có lẽ là cuối năm tôi bận rộn nhất, có những ngày tôi chỉ ngủ 3-4 tiếng. Tôi vừa hoàn thiện hồ sơ xin học bổng, vừa ôn thi TOEFL, GRE, vừa đi học tiếng Anh 3 buổi một tuần trong khi vẫn đi làm tại FPT và gây dựng chi nhánh Thư Quán Doanh Nhân tại Hà Nội. Nhớ lại những ngày tháng đó, tôi biết mình đã cố gắng, đã sống thật sự hết mình cho ước mơ và những điều tôi luôn tin tưởng.

Ngày biết tin được học bổng chính phủ Bỉ là ngày tôi làm việc ở công ty từ 9h sáng đến 1h30 chiều sau đó phóng xe lên Đại sứ quán Mỹ để nghe chia sẻ về cách viết Statement of Purpose. Tôi quay lại công ty để làm việc tiếp lúc 4h và biết tin mình đã nhận được học bổng. Tôi nhớ mình đã nhảy lên sung sướng như thế nào khi thấy những nỗ lực của bản thân cuối cùng cũng có kết quả. Tôi hạnh phúc vì mình đã không bỏ cuộc cho đến giây phút cuối cùng.

Tôi đã đọc rất nhiều những bài chia sẻ của các anh chị đi trước về quá trình xin học bổng, đó là một quá trình gian nan nhưng vô cùng thú vị. Tôi gặp gỡ được nhiều bạn mới, nhận được sự giúp đỡ của rất nhiều người mà tôi không bao giờ có thể nói lời cảm ơn hết được. Nhìn lại quãng thời gian mình đã sống, đã trải nghiệm nó với cả niềm vui, nỗi buồn, tôi luôn có niềm tin rằng sau những ngày u ám sẽ là ngày mới rạng rỡ hơn. Đó là câu chuyện của tôi, câu chuyện bắt đầu từ ước mơ đi ra xem thế giới họ khác như thế nào…

                                                                                Brussels, một đêm không ngủ

Lý Thu Hường – TNV của Thư Quán Doanh Nhân tại Hà Nội

Theo Thư Quán Doanh Nhân

Xem bài gốc tại đây

Bình Klout

Trần Bình là một trong hai ông chủ (người còn lại là người Mỹ) của Klout – công ty truyền thông toàn cầu đang nổi ở Mỹ – vừa được một công ty mua với giá 200 triệu USD.

Anh Trần Bình (giữa) tại diễn đàn Thế hệ trẻ tổ chưc vào tháng 5 ở TP.HCM – Ảnh tư liệu

Ngay từ năm 13 tuổi, Trần Bình chính là một trong những người phát triển game cho Nintendo 64 và PlayStation 1, là những trò chơi điện tử một thời nổi tiếng.

Các bạn trẻ có khát vọng làm giàu, có ước mơ lớn và suy nghĩ tích cực về đất nước. Tôi chỉ muốn nói thêm với họ rằng khởi nghiệp không chỉ để kiếm tiền cho bản thân mà còn phải làm giàu cho đất nước của mình nữa
TRẦN BÌNH chia sẻ sau buổi gặp gỡ những người kinh doanh VN dưới 30 tuổi do Forbes VN tổ chức

Từ làm game năm 13 tuổi đến ông chủ Klout

Rời Việt Nam sang Mỹ khi chưa đầy 1 tuổi, trong ký ức tuổi thơ sâu đậm của Bình là hình ảnh người mẹ thức khuya dậy sớm bán bánh kẹp nuôi sống cả gia đình với bốn người con nơi xứ lạ. “Mẹ là người truyền cảm hứng cho tinh thần khởi nghiệp của tôi. Hình ảnh buôn bán vất vả của mẹ đã dạy cho tôi bài học về giá trị sống ngay từ nhỏ”- Bình tâm sự.

Được mẹ mua cho chiếc máy vi tính khi Internet chưa phát triển, Bình say sưa khám phá, tìm tòi viết những phần mềm đơn giản để bạn bè có thể “chat” với nhau. Năm 13 tuổi, Bình phát triển game cho Nintendo 64 và PlayStation 1, là những trò chơi điện tử nổi tiếng lúc đó.

Sau này khi vào học đại học ở University of California, Irvine, ngành khoa học máy tính, Bình tiếp tục nghiên cứu, phát triển các dự án liên quan đến máy tính.

“Tôi được học phải quan sát cuộc sống mới đưa được thực tế vào dự án của mình”- Bình chia sẻ.Tốt nghiệp đại học, Bình vào làm việc cho một công ty chuyên viết phần mềm sửa chữa xe hơi. Ở đây Bình đã tâm đầu ý hợp với Joe Fernandez – một người bạn Mỹ – và cả hai quyết định đứng ra lập công ty khởi nghiệp cho riêng mình.

Năm 2003 họ lập một công ty phần mềm cung cấp các dịch vụ quản lý giáo dục trực tuyến nhưng rồi hai người đi hai hướng. Đến năm 2008 họ lại tái hợp và Công ty Klout Inc ra đời.Bình giải thích: Klout nghĩa là sức ảnh hưởng đến người khác.

Klout sử dụng những phân tích truyền thông xã hội để xếp hạng mức độ ảnh hưởng đến 600 triệu người theo dõi trên Internet của một người thông qua các “điểm Klout” (thang điểm từ 1-100). Klout xác định những điểm số này bằng cách đo lường tính hiệu quả đối với mỗi nội dung được người dùng đưa lên các phương tiện truyền thông xã hội.

“Lúc mới xuất hiện chúng tôi gặp không ít khó khăn, người thích, người không thích. Lúc đó công nghệ thông tin chưa phát triển như bây giờ nên việc thu thập một lượng dữ liệu khổng lồ phục vụ khách hàng không phải đơn giản”- Bình cho biết.

Càng ngày Klout càng được cải tiến và được phát triển hoàn thiện cho các doanh nghiệp nhằm cung cấp một cổng thông tin phân tích, đánh giá sự thành công của một thương hiệu nào đó mang lại cho cộng đồng.

Từ 90 nhân viên lúc mới thành lập, đến nay Klout Inc đã có hơn 700 nhân viên. Năm 2014 Klout được chọn là một trong “10 công cụ quản lý truyền thông xã hội miễn phí tốt nhất”. Và Công ty phần mềm Lithium Technologies của Mỹ đã mua lại Klout của ông chủ người Việt này với giá 200 triệu USD.

Anh Trần Bình – Ảnh: V.H.Q.

Làm nhịp cầu nối kết

Sau Công ty Klout Inc, Trần Bình cho biết anh cùng với một số bạn ở Mỹ đang lập dự án đầu tư chuỗi nhà hàng ẩm thực (dự án HalaL guys) theo phong cách Địa Trung Hải gồm khoảng 200 nhà hàng lớn nằm rải rác trên toàn nước Mỹ.

Đây là một dự án đầu tư nhượng quyền kinh doanh, có thể tạo việc làm cho hàng ngàn lao động và cơ hội khởi nghiệp cho các bạn trẻ có ước mơ làm chủ.Trần Bình vừa về VN tham dự cuộc gặp gỡ với các doanh nhân tuổi dưới 30 do Forbes Việt Nam tổ chức.

Anh đang thành lập một quỹ khoảng 10 triệu USD để hỗ trợ, tư vấn cho các bạn trẻ khởi nghiệp. Anh cho biết ở Mỹ có nhiều bạn gốc Việt thành đạt nhưng họ không biết kết nối lại nên anh muốn mình là nhịp cầu giữa họ với các bạn trẻ trong nước.

Anh cũng nói nhiều người bạn của anh đã đồng ý đóng góp vào dự án khởi nghiệp này, ngoài việc hỗ trợ vốn còn tổ chức tập huấn về cách tạo dựng công ty, trao đổi kinh nghiệm bán hàng, phân phối sản phẩm, đào tạo nhân viên…

Hiện nay công nghệ ngày càng rẻ, chỉ cần hai người trẻ ngồi với nhau, có ý tưởng và được sự đầu tư, hỗ trợ của các doanh nghiệp đi trước thì họ hoàn toàn có thể khởi nghiệp thành công – anh Bình chia sẻ.

Hơn 1 triệu người dùng mỗi tháng

Theo Wikipedia, Klout sử dụng dữ liệu trên các mạng xã hội như Bing, Facebook, Foursquare, Twitter, Google+, Instagram, LinkedIn và trang Wikipedia để tạo hồ sơ cá nhân của người dùng, xếp hạng người dùng thông qua “điểm số Klout , đo lường phạm vi mạng lưới truyền thông xã hội của người dùng và tương quan các nội dung người dùng tạo ra để xác định mức độ tương tác giữa các nội dung đó với những người dùng khác.

Trang web klout.com cho phép người dùng kết nối tất cả tài khoản trên mạng xã hội của mình lại để xem mức độ ảnh hưởng của họ trên thế giới online như thế nào. Theo trang govtech.com, dịch vụ Klout có hơn 1 triệu người dùng mỗi tháng.

Theo Tuổi Trẻ

Xem bài gốc tại đây

20 công việc được trả lương cao trong ngành truyền thông tại Mỹ

Cơ sở dữ liệu của PayScale đã cho ra danh sách 20 công việc toàn thời gian lương cao cho các cử nhân truyền thông tại Mỹ. Các công việc này được thống kê dựa trên tiền lương trung bình năm, chế độ đãi ngộ, tiền thưởng mỗi năm.

Medical device sales representative hiện tại đang đứng đầu danh sách với mức lương trung bình năm 112,000 USD, vị trí thứ hai thuộc về Recruiting director với mức lương cho người có kinh nghiệm là 108,000 USD/năm

Tham khảo chi tiết tại danh sách bên dưới

Theo Businessinsider

Xem bài gốc tại đây