Nhớ tuổi thơ bom đạn đi sơ tán

Một mình, một bát, một mâm

Một li, một cốc, âm thầm, lẻ loi.

Ngoài thềm, nắng ghé qua chơi.

Lá vàng xao xác, gọi mời mùa đông

Buồn lòng, ra ngó vào trông

Bạn thì vẫn có, mà không thấy tình*

Con tim chẳng chịu lặng thinh

Bứt tung lồng ngực, tự tình với thu

Thèm nghe một tiếng chim gù

Tiếng gà trưa, tiếng mẹ ru thuả nào

Nhớ nôn nao, nhớ cồn cào.

Bờ tre, giếng nước, hàng rào mùng tơi

Nhớ hoài cái thuả rong chơi

Nhớ nơi sơ tán, một thời đạn bom.

Nửa đêm đi kéo vó tôm

Mót khoai, mót lúa, thổi cơm, quét nhà

Cả ngày nhớ mẹ, vào ra.

Ráng vàng ráng đỏ, tưởng ma cà rồng

Ra đầu núi đứng ngóng trông

Thắt lòng, ngộ nhỡ mẹ không trở về

Bên đường liệu có tăng-xê**?

Ngăn bom Mỹ trút, mẹ về bình yên?

Lời ru, câu hát mẹ hiền

Thấm qua gian khổ, dệt miền yêu thương

Theo con mấy chục năm trường

Gập ghềnh nhung lụa, thiên đường khổ đau.

Từng lời mẹ hát, ca dao

Bện thành nỗi nhớ, ngọt ngào, đắng cay.

Trời thu trong vắt như say

Bình yên, một thoáng, nhớ ngày đạn bom.

Phương Nguyễn

17/11/2014

*Lấy ý trong bài “Ra ngó vào trông” -Dân ca quan họ Bắc Ninh

** Hầm trú ẩn cá nhân thời chiến tranh.

Comments

Comments Closed

Comments are closed. You will not be able to post a comment in this post.